Ba năm khủng hoảng kinh tế là thử thách với bất kỳ doanh nhân nào, và Lê Hoài Anh là một trong những người đứng vững.
Ấn tượng về khủng hoảng kinh tế với chị thế nào?
Từ 2005 đến 2007 là thời kỳ tăng trưởng vượt bậc của kinh tế Việt Nam nói chung và công ty tôi nói riêng, trong đó có một phần là tăng trưởng nóng. Đôi khi mình quá tự tin, lúc nào cũng nghĩ mọi việc suôn sẻ, chỉ nhìn chỉ số đi lên mà không nhìn chỉ số đi xuống.
Khủng hoảng đã tác động lớn, đặc biệt là người buôn bán đồ tiêu dùng cao cấp như tôi khi mọi người phải thắt lưng buộc bụng hơn. Chính vì thế, tôi biết mình phải tìm cách phát triển bền vững hơn, có dự phòng, đoán trước tương lai tốt hơn.
Chúng tôi kiên quyết đóng cửa những nơi hoạt động không có lãi, chọn lọc bộ máy, chia sức vào những công việc có tương lai bền vững hơn. Có nhiều việc tôi thấy rất hứng thú, nhưng thấy vẫn còn hơi sớm, nên đành đi chậm hơn, chắc hơn.
Sau hai năm tăng trưởng âm, thì từ cuối 2009 đến nay, công ty đã tăng trưởng dương, và tôi đặt ra những mục tiêu biết mình có khả năng đạt được.
Ba năm khủng hoảng kinh tế, tôi đã học được cách đứng lên từ khủng hoảng và đối mặt với sự thật nhiều hơn.
Chị đang nắm giữ bao nhiêu thương hiệu?
Hiện nay, tôi đang có 7 thương hiệu mỹ phẩm và nước hoa nổi tiếng thế giới, hai thương hiệu thời trang là Celio và Esprit, một số spa. Tôi đang chuẩn bị đưa vào các thương hiệu mới trong ngành thực phẩm chức năng chăm sóc sức khỏe.
Trong thời gian khủng hoảng nhất, chị đã xoay sang kinh doanh đĩa ốc?
Đó là kế hoạch từ trước. Tôi sở hữu nhiều công ty bán lẻ, nên muốn xây những trung tâm thương mại, sở hữu những mặt bằng bán lẻ đẹp.
Rất nhiều sản phẩm chị phân phối là cao cấp, nhưng nhiều người có tiêng cho rằng thà họ ra nước ngoài mua chúng còn hơn là mua ở Việt Nam, chị nghĩ sao?
Suy nghĩ đó có lý do của nó, giá bán của mình quá cao do thuế nhập khẩu cao. Ở nước ngoài, với một thương hiệu lớn, người ta có thể có nhiều sự lựa chọn, còn ở Việt Nam do đầu tư vừa phải, mặt bằng nhỏ, các bộ sưu tầm nghèo nàn, nên không đủ phục vụ người có tiền.
Bên cạnh đó, giá vé máy bay đi nước ngoài, cũng như các khách sạn 4,5 sao ở nước ngoài cũng không cao hơn Việt Nam là bao nhiêu, vì thế họ sẵn sàng chi tiền ra nước ngoài mua.
Nhưng chính vì thế mà tôi muốn xây các trung tâm thương mại, với những cửa hàng bán lẻ đủ điều kiện để phục vụ những đối tượng sử dụng những mặt hàng cao cấp này. Thuế nhập khẩu cao thì tôi phải đấu tranh với chính hãng để giá bán không chênh lệch với giá bán nước ngoài.
Đơn cử như Esprit, đầu năm 2008 doanh số của chúng tôi bán rất chậm, vì giá bán cao hơn Sing và Thái. Nhưng đến đầu năm 2009, tôi thay đổi chính sách giá hợp lý hơn, lượng hàng phong phú, áp dụng các chương trình khuyến mãi của nước ngoài và hiện nay tăng trưởng rất tốt. Doanh thu của Esprit năm 2009 tăng 28% và đầu năm nay đã tăng so với cùng kì năm ngoái khoảng 35%.
Chị đang sở hữu bao nhiêu trung tâm thương mại như Paragon Sài Gòn?
Đã hoạt động thì đang có Paragon, sẽ có hai trung tâm thương mại ở TP.HCM và Hà Nội, nhưng chắc sẽ triển khai chậm hơn do khủng hoảng kinh tế. Tôi sẽ tham gia vào cổ đông hai trung tâm thương mại đó.

Có vẻ như tòa nhà Paragon còn hơi vắng?
Thứ nhất là do một số đường sá đến đây xây dựng chậm hơn dự kiến của tôi, đồng thời tôi cũng không may mắn khi mở ra vào lúc khủng hoảng.
Hơn nữa, ở thời kỳ này, các thương hiệu ngại mở thêm chi nhánh ở những khu không trung tâm.Nhưng dần dần tâm lý này đã không còn, vì đường sá sẽ rất thuận tiện, các dịch vụ cũng sẽ rất tốt. Bằng chứng là những cửa hàng của tôi tại đây, khi có khuyến mại và các mặt hàng đa dạng vào thì doanh số rất cao.
Hiện tôi cũng đang nhận được lời đề nghị từ các công ty nước ngoài để họ mở gian hàng tại Paragon. Tôi hy vọng là cuối năm nay và sang năm sẽ đông hơn.
Có bao giờ chị phải trả giá về sự rộng rãi mạo hiểm trong kinh doanh?
Có chứ, nhưng tôi khắc phục được, và thành công vẫn nhiều hơn thất bại. Tôi cho rằng sự thành công trong một tỉ lệ nhất định nào đấy có một vai trò rất quan trọng trong kinh doanh.
Theo tôi, đó không hẳn là mạo hiểm, mà làm dám nghĩ, dám theo đuổi những gì mình ấp ủ.
Chị từng tâm sự rằng sẽ mở một nhà máy mỹ phẩm ở Singapore, dự án đó hiện nay thế nào rồi?
Tôi và những người bạn đã xây dựng nhà máy đó rồi. Tôi nắm giữ 20% cổ phần và nó đang vận hành rất tốt. Hàng hóa của nhà máy xuất khẩu được 18 – 19 nước, sản xuất theo đươn đặt hàng của các thương hiệu nổi tiếng.
Ngoài ra nhà máy còn sở hữu một phòng nghiên cứu mỹ phẩm lớn nhất Singapore. Cứ đà này, có thể 2-3 năm nữa công ty của tôi cũng tham gia thị trường chứng khoán của Singapore để mở lớn hơn về mỹ phẩm.
Bài học lớn nhất mà chị học được từ thương trường là gì?
Phải nghĩ trước thị trường, ngay tại thời điểm khởi nghiệp. Và phải nghĩ xa, nhìn thấy thị trường trong 10 -15 năm.
Không nên chạy theo thời hay bắt chước, phải tìm cách đi riêng. Phải biết tổ chức, thực hiện công việc và sống hết mình với đam mê. Quan trọng nữa, phải có chữ tín với khách hàng, bạn bè.
Một ngày chị dành bao nhiêu thời gian cho mình?
Ngày xưa, tôi làm việc 15-16 tiếng/ ngày, bây giờ là 8-9 tiếng/ ngày, dành thời gian còn lại để ngủ đủ, tập thể dục, sống cho gia đình và bản thân. Tôi đang hạnh phúc và tôi mong giữ được điều đó lâu dài.
Con gái chị thì sao? Chị có hướng cho con trở về Việt Nam không?
Con gái tôi chuẩn bị tốt nghiệp ngành kinh tế, quản trị kinh doanh, maketing tại Úc và sắp chuyển sang một thành phố khác để học MBA. Con gái tôi rất thích trở về Việt Nam, và đấy cũng là mong muốn của cha tôi.
Chị dạy con gái điều gì khi dấn thân vào một lĩnh vực đầy mạo hiểm thử thách như mẹ?
Tôi nghĩ, con gái khi khởi nghiệp sẽ có nhiều thuận lợi hơn tôi. Nhưng cạnh tranh cũng khốc liệt hơn. Tôi không ép con phải thành công, phải trở thành một doanh nhân tài ba. Tôi luôn hỏi con gái đam mê gì, và tôi sẽ không ngại nếu con gái nói rằng con thích làm người mẫu, diễn viên hay thợ cắt tóc…
Tôi nghĩ tất cả những ước mơ đó đều chính đáng và đáng tôn trọng. Nhưng tôi cũng căn dặn con gái rằng phải suy nghĩ thật kĩ bởi, nếu không biết con thích gì, muốn gì, thì con sẽ sống không có mục đích.
Tôi cũng muốn con gái tôi sau khi tốt nghiệp đi làm ở nước ngoài hoặc ở những công ty khác trước. Chỉ khi nào nó nói rằng nó thích công việc của tôi, tôi mới để nó tham gia vào công việc kinh doanh của công ty.
Còn nếu nó không thích, sau này tôi cũng không ngần ngại chuyển giao công ty cho người khác.
Đã cân bằng sau lần ly hôn thứ 2, sắp tới chị có dự định gì?
Tình yêu và niềm đam mê công việc của tôi còn nhiều lắm, cho nên chắc chắn tôi sẽ còn phải tiếp tục làm việc thôi. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng mình sẽ phải cân bằng giữa công việc và cuộc sống cá nhân.
Còn về chuyện tình cảm, tôi không đặt nặng chuyện phải đám cưới, lấy chồng nữa, mà chỉ muốn có một người bạn, người yêu, đồng hành và chia sẻ với mình quãng đường sắp tới.
Theo Phununet.com
|