Cố gắng nỗ lực làm gì khi cả thế giới kể cả mẹ đẻ đều "quay lưng" với mình...

Tính cách thì mạnh mẽ , thực tế , kiên cường , xuất sắc từ học vấn cho tới giỏi giang trong công việc ai cũng quý mến và nói em rất may mắn khi có một người mẹ như thế , điều đó cũng làm em rất ngưỡng mộ mẹ mình .

Dạ em xin chào chương trình, em năm nay 18 tuổi học lớp 12, hôm nay em muốn tâm sự về cuộc sống của em, em biết bài viết này sẽ rất dài vì bài viết này em sẽ viết hết những gì em đang và đã trải qua và em muốn viết những dòng tâm sự này để giải phải phóng bản thân mình cho nhẹ lòng hơn, mong chương tình sẽ đồng cảm với em ạ.


Em là kiểu người yêu nghệ thuật đặc biệt là vẽ và em vẽ rất khéo tay ( cái này là do người ta nhận xét khi thấy em vẽ ). Là kiểu người biết trân trọng tình cảm , không thích sự gò bó khuôn khổ , thích tự do , yên tĩnh , thoải mái. Em cực kỳ thích chó mèo , thỏ , chuột hamster , mấy con vật nhỏ dễ thương và trẻ con. Đi học thì em có hứng thú với môn Văn ,Tiếng Anh mặc dù không giỏi lắm .Em có sở thích là vẽ , đọc sách ,nghe nhạc với xem phim Âu Mỹ. Chỉ có một điều là em sống rất nội tâm , nhạy cảm , khép kín , suy nghĩ với viết lách nhiều hơn nói , rất ít khi thể hiện cảm xúc ra ngoài, thích làm việc kiểu bí mật vì tính an toàn cao. Em còn có một đặc điểm ít người có đó là sử dụng TAY TRÁI để làm mọi việc (kể cả vẽ ) ngoại trừ viết chữ , bấm chuột , cầm dao bào vỏ rau củ .


Từ nhỏ đến giờ em sống với mẹ cùng với gia đình bên ngoại. Em còn là cháu lớn nhất của hai bên gia đình nội ngoại nữa và là con một của mẹ , bố em thì mất sớm do tai nạn giao thông . Còn mẹ em năm nay 40 tuổi hiện đang làm công việc quản lý , là mẹ đơn thân. Mẹ của em nếu xét về ưu điểm thì bà là một người phụ nữ trẻ hơn tuổi mặc dù đã 40 tuổi rồi do bà biết chăm sóc bản thân cộng với việc bà không quá lo lắng nhiều về việc chăm sóc chồng con như những người cùng tuổi (nhiều người còn tưởng bà là chị của em thay vì là mẹ em). Tính cách thì mạnh mẽ , thực tế , kiên cường , xuất sắc từ học vấn cho tới giỏi giang trong công việc ai cũng quý mến và nói em rất may mắn khi có một người mẹ như thế , điều đó cũng làm em rất ngưỡng mộ mẹ mình .

 

Mặc dù em rất thương mẹ em vì hiểu được sự vất vả và gồng mình làm mẹ đơn thân của mẹ nhưng song bên cạnh đó thì em cũng có phần nghẹt thở và mệt mỏi với mẹ lắm vì mẹ em đối với việc giáo dục em thì khá là gắt gao, tư tưởng gò bó , gia trưởng , độc tài và luôn nghĩ mình đúng mà chưa bao giờ mở lòng hay thấu hiểu em cũng như người khác. Mỗi khi em làm sai hay không được nên hồn việc gì đó thì mẹ hay chửi rủa , bắt bẻ , chê bai, càm ràm , kêu ca ,nói những lời hạ thấp em rất nặng nề rồi chửi em ngu dốt , lười biếng , vô dụng , không làm được cái gì ra hồn hết và hay áp đặt em sống theo cách bà ấy muốn, hay so sánh em với con hàng xóm và hay đem khuyết điểm hay những lỗi lầm của em ra để đay nghiến thậm chí là còn kể cho những người còn lại trong nhà ngoại nghe làm họ cũng có cái nhìn ko tốt về em làm em cảm thấy rất bất lực nhưng chả biết làm sao

 

Nhưng mỗi khi em quyết tâm nỗ lực trong một việc gì đó để chứng minh cho mẹ thấy là em rất ý thức và trách nhiệm với bản thân mình thì bà ấy không bao giờ động viên hay nhìn nhận , ghi nhớ cả .Những năm học nào mà em có giấy khen , đem về khoe mẹ thì bà ấy chỉ phản ứng bình thường thay vì mừng rỡ hoặc động viên em như mẹ người ta. Rồi em luôn phụ giúp mẹ làm việc nhà , rồi hồi em mới lên lớp 10 em quyết tâm chịu khó ôn thi nhiều ngày vì mơ ước học cấp 3 của mình và cũng muốn chứng minh sự nhận thức và trách nhiệm của em đối với bản thân nên khi thi đầu vào thì em đậu một lúc tất cả trường công mà em thích và đã chọn từ lâu. Cả hai bên họ nội ngoại và hàng xóm ai ai cũng vui mừng và động viên em vì hồi đó em là đứa duy nhất có cơ hội học tiếp cấp 3 trong 2 bên họ và trong xóm nhưng riêng mẹ em thì bà ấy chẳng nói gì cả kể cả một lời động viên cũng không thay vào đó thì mẹ em đi an ủi và động viên con hàng xóm thi trượt và nói là em đậu được là do may mắn thôi khiến em chỉ muốn rơi nước mắt và bỏ cuộc vì công sức của em được đón nhận bằng những phản ưng phũ phàng ấy từ mẹ nhưng rồi em cũng ráng mà đi tiếp vì muốn phấn đấu cho tương lai của mình.

 

Mẹ em lúc nào cũng "con hàng xóm " thay vì " con mình " .Mỗi khi em tâm sự với mẹ về những gì mình đang chịu đựng mong mẹ mở lòng và thấu hiểu thì em hay bị trách mắng , bị nói là do lỗi của em , bà nói em có làm gì đâu mà thế này thế kia , nói em suy nghĩ quá vấn đề , nói em vẽ vời nhiều quá nên đâm ra hoang tưởng rồi bảo em dẹp cái sở thích vẽ của em đi ( mẹ em biết em thích vẽ từ nhỏ ) , đổ thừa là do cái điện thoại vs laptop làm em suy nghĩ lung tung, suy nghĩ tào lao , em còn nhớ có lần bà ấy nói em bị tự kỷ nặng nữa làm em đã nhiều lần khóc rất nhiều . Có khi hai mẹ con vì giận nhau mà cả tuần không nói chuyện một lời nào . Lúc nói chuyện vui thì hai mẹ con rất bình thường không sao hết nhưng khi nói về vấn đề nào nghiêm túc thì hay dẫn đến cãi nhau nên em cũng chẳng thích nói chuyện với mẹ nhiều cho lắm vì không hợp nhau .

 

tuổi 18, cô độc, không có bạn, bị sỉ nhục, muốn tử tử, không tâm sự được với mẹ

 

Những lúc mẹ chửi rủa hay nói những gì không đúng sự thật đối với em , em cố gắng giải thích theo chính kiến của mình thì bà bảo em trả treo , dám cãi lời bà , bà nói em học cho nhiều rồi mất dậy , kiêu ngạo với bà rồi bảo em câm mồm đi, có lần còn dọa sẽ tát em thay vì nhìn nhận sự thật . Em ấm ức lắm, chẳng lẽ em không được quyền lên tiếng khi gặp những chuyện không đúng hay sao , nói thiệt với mọi người là em chẳng thể nào chịu nổi với một bà mẹ như thế , nhiều lúc em muốn bỏ nhà đi , muốn đi một nơi nào đó thật xa để sống bình yên với chính mình cho tới khi nào mình ổn định về cuộc sống của bản thân thì em sẽ quay về gặp mẹ mình vì em tin lúc ấy mẹ sẽ có cái nhìn khác về mình nhưng nó cũng chỉ là suy nghĩ viễn vông vì điều kiện là thứ đã rào cản em làm việc đó mặc dù em đã định hình sẵn luôn kế hoạch , em biết suy nghĩ như thế là ích kỷ , độc ác nhưng vì quá áp lực và chịu quá nhiều tổn thương , thiệt thòi nên em mới có suy nghĩ đó thôi .


Mẹ em cũng lạ lắm ạ , lúc bà chửi mà em im lặng thì bị nói là khinh thường bà hoặc nói em không biết phản kháng , em lên tiếng thì bị nói là hỗn láo , kiêu căng , cố chấp mặc dù em chỉ nói theo chính kiến của bản thân , em khóc vì quá bất lực thì bị nói kiểu " LÚC NÀO CŨNG KHÓC !" , " ĐỘNG TỚI MÀY LÀ MÀY VẬY ĐÓ HẢ ? " hay " TAO NÓI KHÔNG ĐÚNG HAY SAO MÀ KHÓC ?" Không chỉ với em mà với người khác cũng vậy nào là bạn bè , đồng nghiệp của mẹ em , có khi là họ hàng thì mẹ em cũng toàn là dùng những lời nói hạ thấp , nói toàn khuyết điểm của họ vì vậy có rất nhiều người rất khó chịu cũng như không ưa mẹ em cho lắm. Có vài lần vì không thể chịu nổi nên em đã nói mẹ em là nên bỏ cái tính coi thường người khác , chua ngoa , độc đoán đó đi để dễ sống hơn thì bà ấy cố chấp không nghe và luôn luôn tự cho mình là đúng , thật sự nhiều lúc em cảm thấy rất xấu hổ và bó tay vì có một bà mẹ như vậy .


Năm nay em có ý muốn sẽ chọn học nghành kiến trúc hoặc học CNTT để có kiến thức kiếm tiền và học văn bằng 2 nghành thiết kế Đồ họa sau vì em cảm thấy 3 nghề này rất hợp với sở trường vẽ của em nhất là ngành Đồ họa cộng với việc là 3 nghề này có tổ hợp môn em thích hoặc dễ vào là khối H6,K1,A9 đối với một đứa học ban xã hội và học lực trung bình như em . Quan trọng nhất là vì nó hợp với tính cách sống im lặng , chỉ làm việc được khi yên tĩnh , giỏi tưởng tượng của em nữa . Em cũng chọn được trường ĐH Bình Dương hoặc Mỹ Thuật HCM vì hai trường này có 1 trong 3 nghành trên , em đã tâm sự với mẹ về việc quyết định học và theo đuổi 2 trong 3 nghành đó sau khi học xong 12 nhưng bà ấy thay vì ủng hộ và động viên em thì bà ấy có thái độ phản đối , không ủng hộ em theo đuổi chúng , bà ấy nói em mơ mộng xa vời , nói nghành đó khó kiếm ra tiền vì ứng dụng xã hội kém và nói nếu có kiếm được tiền thì cũng không tới lượt em , còn nói là không rảnh tiền để cho em học rồi bảo em hãy dẹp bỏ cái ước mơ học ĐH đi vì mẹ em nghĩ ĐH chỉ dành cho học sinh giỏi và bảo em là hãy học trường nghề hoặc cao đẳng .

 

Vì không chấp nhận sự thật ấy nên em đã phản kháng lại bằng cách nói ra những gì em tìm hiểu được về 3 nghành nghề đó và cả suy nghĩ của em về con đường ĐH và kết quả là hai mẹ con gây lộn nhau một trận ầm ĩ và giận nhau mấy ngày. Tâm sự với những người còn lại trong nhà ngoại thì họ cũng không hiểu cho em , bên nội thì em cũng khó tâm sự mặc dù may mắn ở chỗ là nhà nội em từng nói là cho đồng ý cho em theo cái nghề mình thích và sẽ giúp em về khoản học phí nếu em học ĐH theo ý muốn của nhà nội vì nhà nội em cô chú bác ruột ai cũng từng học ĐH rất giỏi và giờ đều rất thành đạt nhờ tự lực và quan hệ rộng nên cũng kì vọng ở em.

 

Cả nhà nhiều lần muốn em học ĐH rồi về công ty riêng của gia đình nội làm để bớt áp lực ( em muốn học kiến trúc vì lí do này vì công ty gđ nội em là chuyên về xây dựng ) , em cảm thấy khó xử lắm ạ ,lúc đấy cũng biết phải làm sao để xoay chuyển suy nghĩ của mẹ em , chưa kể em còn lo lắng khá nhiều như ai sẽ nuôi mình nếu mình vô được ĐH , rồi liệu mình có chọn sai nghành hay không , 3 nghành đó có thật sự hợp với em theo thực tế không , rồi còn nghành nào hợp với kiểu người như em không ( tính toán logic kém và dở môn Toán , Lý ,Hóa nhưng ổn và hứng thú về mỹ thuật và tưởng tượng , trầm tính ít nói, làm việc được khi yên tĩnh ) , rồi tương lai sau này em sẽ là một cô gái ổn định hay chết đói nếu chạy theo quyết định của mình mà không nghe theo lời mẹ và không biết là giữa mẹ và bên nội thì bên nào chính xác hơn về việc đánh giá em để có thể cân nhắc cho tương lai , nói chung là vô vàn suy nghĩ đổ ập vào em cả , cũng không biết là sự lựa chọn của em có sai lầm hay đúng đắn không nữa . "NGU NHƯ MÀY THÌ LÀM ĐƯỢC GÌ ", "MÀY SẼ MÃI KHỔ KHÔNG CÓ ĐƯỜNG THOÁT " , "MÀY CHẲNG LÀM ĐƯỢC CÁI CUCUT GÌ CẢ ", MÀY CHẲNG BAO GIỜ BẰNG NGƯỜI TA ĐÂU ", " CON SẼ KHÔNG BAO GIỜ GIỎI ĐÂU NÊN NẰM MƠ ĐI " , "BẢN THÂN CON VỐN ĐÃ TỆ NÊN ĐỪNG MƠ LÀM NÊN ĐƯỢC CHUYỆN GÌ ", " TAO CHƯA BAO GIỜ THẤY ĐỨA CON NÀO MÀ TỆ NHƯ MÀY " , " MẸ THẤY MÀY CHƯA BAO GIỜ LÀM NÊN ĐƯỢC CÁI GÌ RA HỒN CẢ " , "TRÊN ĐỜI NÀY CHẲNG AI TỆ NHƯ CON ĐÂU ",' THỨ NHƯ MÀY CÓ HỌC NHIỀU THÌ CŨNG BỐC *** MÀ ĂN THÔI '' , '' NHIÊU ĐÓ CHUYỆN MÀ LÀM CŨNG KHÔNG XONG '' , '' SAU NÀY MÀY CŨNG CHỈ LÀ THỨ ĂN HẠI CHO XÃ HỘI THÔI '' , '' DẸP HẾT MẤY CÁI ƯỚC MƠ NHẢM NHÍ ĐÓ CỦA MÀY ĐI '' , "CON NGƯỜI TA ĐẺ RA KHÔN LANH , GIỎI GIANG CHỨ KHÔNG NHƯ CON ĐÂU " , '' THỨ NHƯ MÀY SẼ KHÔNG LÀM NÊN ĐƯỢC VIỆC GÌ ĐÂU '' , '' MÀY LÀ THỨ TỰ KỶ KHÔNG CÓ NÃO '' , '' MÀY KHÔNG KHÁC GÌ CHÓ MÈO '' , '' MẸ NÓI THIỆT LÀ CON CHẲNG CÓ ƯU ĐIỂM GÌ CẢ '' Từ nhỏ tới bây giờ mẹ em đã nhiều lần nói với em nhưng câu như vậy và cho tới tận bây giờ em vẫn không quên được nó , nhưng câu nói đã làm em dần mất đi niềm tin tốt đẹp ở bản thân mình thay vào đó là càng làm em ác cảm , nghi ngờ và có phần tội lỗi với bản thân mình hơn .


Suốt 12 năm đi học đáng sợ nhất là cấp 1 với cấp 2 thì em hay bị bạn bè trong lớp tẩy chay , cô lập thậm chí có nhiều lần bị bắt nạt , bị trêu chọc , bị đem ra làm trò cười cho lớp mà không một ai bảo vệ. Dần dần em không thể nào trò chuyện hay làm thân được với ai trong lớp mặc dù em luôn tôn trọng và đối xử tốt hết mình với bạn bè trong lớp , dần dần trở thành một đứa " tự kỷ " trong mắt bạn bè , thầy cô thì có nhận xét chung về em là ngoan , chăm học , trầm tính mặc dù về thành tích thì em chỉ ở mức tb vì em yếu các môn tự nhiên , ra chơi hay ăn trưa thì chỉ có một mình , cũng may suốt nhiều năm đi học thì có người bạn mang tên THƯ VIỆN nên em cũng được an ủi và bạn ấy là người bạn học thân nhất , là chỗ dựa tinh thần của em suốt 12 năm đi học mặc dù giờ đã học cấp 3 thì có nhiều cơ hội để nói chuyện với bạn bè trong lớp hơn nhưng em vẫn ko bỏ rơi bạn ấy .

 

Suốt 17 năm qua em không có bạn thân cũng như người nào đó mà mình qua lại tới mức độ là thân thiết , đủ tin tưởng để em gửi gắm những tâm sự cả từ trong lớp tới trong xóm mặc dù em có nhiều mối quan hệ xã giao hay giúp đỡ nhau trong học tập cũng như công việc .Đi cafe , đi trà sữa , đi shopping , đi ăn , đi học , đi chơi hay làm gì cũng một mình hết .Thật ra em không phải là kiểu người thích chơi xấu người khác hay là kiểu người vô ơn , phản bội gì đâu ạ , em luôn nghĩ cho người khác cũng như rất coi trọng tình cảm và các mối quan hệ xung quanh mình ,em cũng chưa bao giờ cho rằng mình hơn ai cái gì và luôn tốt với mọi người, không tiểu thư, không đỏng đảnh, không tự phụ, luôn hết lòng vì mọi người , luôn chia sẻ và nhường nhịn người khác vì muốn mình và người khác ổn định lẫn nhau .

 

Em tự thấy mình sống với mọi người cũng rất tốt , mỗi khi trong lớp em biết ngày sinh nhật của đứa nào đó hoặc họ hàng thân thiết là em sẽ nhắn tin chúc mừng họ, em là người hay chủ động nhắn tin với người ta trước hay hỏi thăm mọi người trước , luôn luôn giúp đỡ hết mức, lắng nghe , thấu hiểu người khác khi ai đó cần mình . Thế nhưng không hiểu tại sao mà không một ai quan tâm em , chưa kể không ít lần em bị vướng phải những mqh Toxic ( bị nói xấu , cười nhạo sau lưng , bị lợi dụng .), sinh nhật của em cũng chẳng một ai nhớ , một tin nhắn rủ rê hay mời mọc cũng không suốt 18 năm qua . . Hoặc nếu em có nhưng người đó không phải là người gần gũi với em duy nhất, người mà em cho là gần gũi đó lại có người khác thân hơn em, kết quả là em luôn luôn đứng ngoài cuộc , bị bỏ rơi , ra rìa , bị cô lập .

 

Em chủ động mở lòng , quan tâm , nhiệt tình , vui vẻ với mọi người đó thì đa phần em chỉ nhận lại là sự cô lập , vô tâm từ mọi người khiến em thật sự rất buồn và thất vọng , lúc nghỉ ở nhà thì cũng không biết gọi điện hay nhắn tin rủ ai đi chơi mặc dù số danh bạ thì đầy hoặc nếu em gọi điện rủ ai đi chơi thì tất cả mọi người em liên lạc đều nói bận bịu hết , sinh nhật cũng không biết mời ai nên 18 cái sinh nhật đa phần cũng chỉ có một mình hoặc nếu mời được thì cũng như không , nói thật là em cảm thấy cô đơn và đau lòng lắm ạ , thật sự là không hiểu tại sao em đối với mọi người xung quanh hết mình như vậy nhưng cuối cùng nhận lại cũng chỉ là sự lãng quên , cô lập .

 

Lúc buồn , bế tắc thì nhắn tin tâm sự với họ hàng xa , tâm sự về sự cô độc mình đangchịu đựng thì người ta cũng chỉ trả lời ngắn gọn như là hãy lạc quan lên , mọi chuyện sẽ qua thôi , thôi ráng thế này thế kia đi , đừng suy nghĩ nữa, sống một mình cũng không có gì xấu hết nhưng em cảm thấy không khá lên được và cảm thấy cô độc là một thứ gì đó rất xấu . Không biết từ lúc nào mà em nhận ra sự thật là chỉ có ĐƠN ĐỘC là người duy nhất quan tâm , thấu hiểu và đón nhận em như một người bạn tri kỷ . Nhiều hôm rời khỏi trường học vừa chạy xe để về nhà với tâm trạng nặng nề , có tâm sự với mẹ về vấn đề đó nhưng bà lại nghĩ đó là do lỗi của em , bà ấy nói em sống ích kỷ , kiêu căng và khinh thường người ta nên mới không có ai thích kết giao với em , thậm chí lâu lâu bà ấy còn đem chuyện em không có bạn cũng như bị xa lánh ra để đay nghiến , hạ thấp em.

 

Lúc đó em chỉ biết nuốt nước mắt vào trong vì bất lực , nói thật là những lúc như vậy thì em chỉ biết nuốt nước mắt vào trong " THỨ NHƯ MÀY SẼ KHÔNG BAO GIỜ CÓ BẠN TRÊN CUỘC ĐỜI NÀY ĐÂU " , "NGƯỜI TA CHƠI VỚI MÀY ĐỂ LÀM GÌ CƠ CHỨ " ,'' CHỈ CÓ MÀY LÀ ĐỨA DUY NHẤT TRÊN ĐỜI NÀY KHÔNG CÓ BẠN THÔI , '' MÀY LÀ MỘT CON TỰ KỶ '' , '' THỨ NHƯ MÀY SỐNG MỘT MÌNH LÀ ĐÁNG LẮM'', " MÀY NGHĨ NGƯỜI TA CẦN MÀY À ?" , '' CHẲNG AI QUAN TÂM TỚI CÁI THỨ NHƯ MÀY ĐÂU '' tới giờ mấy câu đau đớn đó từ mẹ vẫn còn ăn sâu trong đầu em. Những người tiếp xúc với em mà biết bí mật đó thì người ta sẽ hỏi em kiểu '' Sao không có bạn thân vậy ? '' , "nhìn mày cứ như sống bên lề xã hội đấy " , "Nhìn sơ qua là biết sống một mình rồi " , '' Chắc ăn ở tệ lắm nên mới không có bạn '' . Nói thiệt là những lúc như vậy thì em cũng không biết phải giải thích sao cho người ta hiểu .

 

Em luôn cố gắng mở lòng hòa nhập với mọi người thì luôn bị cô lập , em thật sự rất mệt mỏi khi phải để tâm đến lời nói , suy nghĩ của người khác , không biêt phải sống sao cho vừa lòng thiên hạ nữa.Dần dần em càng ngày càng mất hy vọng vào kết giao và các mối quan hệ xung quanh , em càng xa lánh mọi người nhiều hơn nữa vì bị bỏ rơi , tổn thương quá nhiều , nhiều người không biết thì bảo em lạnh lùng ,khó gần , ít nói , tự kỷ . Thật sự là có nhiều lúc em có xem lại bản thân và tự hỏi với bản thân mình rằng là rốt cuộc trong mắt người khác thì mình đã làm gì sai , có lỗi ở đâu , xấu xa tệ hại ở chỗ nào , còn thiếu xót điều gì mà em không hay biết mà suốt 18 năm qua em luôn luôn phải chịu cảnh nước mắt vì đơn độc một mình , bị ghét bỏ và cô lập đến nỗi một người bạn thân như người ta mà em cũng chẳng có nổi mặc dù luôn sống hết lòng vì người khác .

 

Trong mọi việc làm hay học hành thì em bị thất bại , làm gì thì cũng bị trục trặc , đứt gánh giữa đường , đổ bể tùm lum mặc dù luôn nỗ lực hết sức mình, chưa kể không ít lần em đạt kết quả tệ nhất trong một tập thể nào đó nữa và nó đang xảy ra với em dạo gần đây , thật sự là rất khủng khiếp đối với em ! Lúc thất bại thì cảm thấy nhục nhã , thất vọng vô cùng nhưng khi làm được rồi thì lại cảm thấy không vui nhưng cũng không buồn , lúc nào em cũng cảm thấy mình thất bại , vô dụng , kém cỏi , vô tích sự , Em luôn cảm thấy rất tủi thân khi thấy ai đó có xinh đẹp, thông minh , giỏi giang ,tài năng , có bạn thân , gia đình hạnh phúc vì em trái ngược với họ : Xấu xí , cô đơn , ngu dốt , lầm lũi , thất bại , vô dụng , bị ghẻ lạnh , luôn hứng chịu khổ đau .Năm nay đã 18 tuổi rồi mà em chẳng bằng ai cả , em tệ quá phải không ?

 

Suốt nhiều năm nay tính tới hiện tại em cảm thấy cuộc sống của mình khá bế tắc và khổ sở lắm : khổ sở quá nhiều chuyện , ám ảnh bởi quá khứ , khó sống với hiện tại và mất hi vọng về tương lai ,xung quanh chỉ toàn là nỗi buồn , đơn độc trong nhà mình cũng như 12 năm đến lớp , không có nổi một người bạn như bao người , bị xa lánh , bị bỏ rơi, bị phủ nhận , không một chỗ dựa , mọi ước mơ hy vọng đều bị dập tắt , thất bại triền miên , cô độc , lạc loài ,kém may mắn , là một người bất tài và vô dụng , là kẻ ngu si , kém cỏi trong mọi việc , tệ hơn bất cứ ai trên đời . Em cảm thấy cuộc sống của em chỉ toàn là niềm đau , tối tăm và ko có lối thoát , em cảm thấy rất mệt mỏi , áp lực , luôn buồn chán và bất lực vì cuộc sống này , luôn stress ,thức khuya , ngủ nhiều , ăn uống bất thường , hay nghe nhạc buồn xong rồi khóc , hay bứt tóc ,cắn trụi móng tay , mới đây còn có cái tật còn uống bia mỗi khi stress luôn có cảm giác bất an , lo lắng , tội lỗi .

 

Học hành hay làm gì đều sa sút và tệ hại hơn trước vì em biết trước một điều là em sẽ mãi thất bại dù có cố gắng đến mấy , ko còn gì là động lực cũng như là chán nản với cs của mình lắm , thầy cô bắt đầu để ý đến em hơn trước mặc dù em biết là mình còn kì thi tốt nghiệp sắp tới nữa nhưng em không còn sức để cố giắng nữa , về nhà thì phải chịu cảnh bị mẹ xỉa xói , chửi rủa , nói những lời khinh thường , hạ thấp nặng nề đến nỗi em khóc òa lên trước mặt mẹ vì quá sức chịu đựng và cũng gào lên với mẹ là em mệt mỏi lắm nhưng kết quả là chỉ nhận thêm sự đay nghiến , sỉ nhục , hạ thấp từ mẹ và thậm chí mẹ em còn nói là đừng lấy cái cớ đó mà bao che cho sự lười biếng , ích kỷ và cố chấp của em mặc dù là em thật sự rất mệt mỏi và nghẹt thở.

 

Thật sự là có nhiều lúc em chỉ muốn đi tự tử chết đi cho xong vì chịu quá nhiều khổ đau và đơn độc không một ai bằng cũng như có trên cuộc đời này . EM MỆT MỎI LẮM , THẬT SỰ LÀ EM CHỈ MUỐN KHÓC NGAY LÚC NÀY MÀ THÔI ! Em xin cảm ơn vì đọc bài của em ạ !!!

-Gửi Tâm Sự tại đây để được tư vấn MIỄN PHÍ -Tư vấn với Chuyên Gia gọi 19006802

Chào em. Viết ra được những suy nghĩ ở trong lòng cũng là một cách để trút bỏ những cảm xúc tiêu cực. Chuyên gia trang www.cuasotinhyeu.vn rất cảm ơn em đã tin tưởng và gửi gắm những tâm sự về chương trình.


Chị rất chia sẻ với những thiệt thòi của em khi phải sống thiếu đi hình bóng người cha trong cuộc đời, nhưng bù lại em lại có một năng khiếu hội họa mà không phải ai cũng có được. Khi chúng ta có được một đam mê nào đó ở trong cuộc sống thì những lúc buồn chúng ta cũng đã có cách để giải tỏa nó, đam mê đó thực sự tốt và em hãy cứ duy trì nếu như em muốn nhé. Xuyên suốt lá thư, chị nhận thấy bản thân em có những căng thẳng, thậm chí có những vết thương lòng trong mối quan hệ với mẹ.

 

Chị nhận thấy em cũng có những đánh giá rất công tâm về mẹ, em nhìn nhận được những ưu điểm và chị hiểu sâu thẳm trong tim em cũng rất thương mẹ đúng không nào? Một người phụ nữ sớm mất chồng, vì thế mẹ em phải rất mạnh mẽ để nuôi dậy con cái, phải thực sự cố gắng trong công việc bởi mẹ phải đảm đương cả vai trò làm mẹ, làm bố. Thực ra, những lời nói của mẹ em cũng có phần nặng nề, nhưng nó cũng giống với nhiều người cha, người mẹ khác ở cuộc sống bên ngoài kia.

 

Một số lỗi cha mẹ thường gặp như: so sánh con mình với con nhà người khác, đôi khi áp đặt con, nặng lời với con,...Không phải ai làm cha mẹ cũng đủ khéo léo, bình tĩnh với các con. Nhưng chị cũng mong rằng em hãy thông cảm cho mẹ, phần vì mẹ cũng đang gánh trên vai rất nhiều áp lực, phần vì mẹ cũng chịu sự ảnh hưởng từ nền giáo dục trước đây từ ông bà hay từ những người xung quanh...Nếu sau này trở thành một người mẹ, chị tin rằng vì em đã từng trải qua rồi thì em sẽ là một người mẹ tâm lý, giáo dục con cái theo chiều hướng tích cực nhất có thể đúng không em.


Thực ra, mẹ nào sau khi nặng lời với con xong thì chính bản thân người mẹ cũng cảm thấy rất buồn em à. Mà đã bao giờ em nghĩ cho nỗi cô đơn mà mẹ đã trải qua chưa khi mẹ suốt đời chỉ lo cho em, lo cho gia đình. Chị cũng có một góp ý nhỏ là đừng để xảy ra mâu thuẫn giữa hai mẹ con kéo dài em nhé. Con cái cũng nên biết cách làm cho cha mẹ vui lòng, em giận mẹ vì mẹ không hiểu em, nhưng em cũng cần đặt vào vị trí của mẹ để thương mẹ nhiều hơn. Nhà chỉ có hai mẹ con, mà em biết đấy, con cái là cuộc sống của cha mẹ.

 

Hãy gần gũi, tâm sự với mẹ, nên tự làm thêm việc nhà để mẹ nhìn thấy sự trưởng thành của em. Mẹ không muốn khen em thành lời nhưng chị tin chắc trong lòng mẹ em sẽ cảm thấy rất vui và tự hào về em. Chẳng qua nhiều người cũng không thích bộc lộ cảm xúc hoặc đôi khi lại còn thích nói ngược lại so với suy nghĩ thực sự ở trong lòng. Cuộc sống của mẹ đã nhiều nỗi buồn rồi, vì thế chị hiểu khi mẹ về nhà mẹ cũng cần một không khí vui tươi, cởi mở. Em nghĩ rằng em đã làm tốt điều đó hay chưa?


Còn về chuyện lựa chọn nghề nghiệp của em trong tương lai, em cũng đã có sự tìm hiểu khá kĩ rồi. Chị ủng hộ em quyết tâm theo đuổi theo đam mê của em, mà trong khi đó em cũng đã nhận được lời hỗ trợ từ bên nhà nội rồi mà. Vậy nên, em cứ tích cực ôn luyện và cũng lựa chọn phương án dự phòng vào Cao đẳng như mong muốn của mẹ. Còn em mà thi đỗ được vào Đại học thì chị tin rằng mẹ em sẽ ủng hộ em. Mà biết đâu những lời mẹ nói ra với em giống như một lời "khiêu khích" để cho em quyết tâm thi đỗ vào Đại học thì sao.


Chị rất cảm thông và sẻ chia với những nỗi buồn em trải qua, nhưng chị lại rất không ủng hộ cách em đang làm với bản thân như bây giờ. Em không phải là người duy nhất đối mặt với nỗi cô đơn, mà dường như đó là cảm xúc mà bất kì ai cũng đã từng trải qua trong cuộc đời. Em hãy nhìn lại những ngày tháng qua để thấy rằng em đã mạnh mẽ nhường nào, vậy mà tại sao ở thời điểm nước rút này khi kì thi tốt nghiệp chỉ còn vài tháng nữa sẽ diễn ra mà em lại để những cảm xúc tiêu cực, hành động tiêu cực chế ngự bản thân như vậy?

 

Nhìn lại ước mơ của em đi, em cần chinh phục nó để được sống với ước mơ của mình; em còn phải thành công để làm chỗ dựa cho mẹ, để tự nuôi sống bản thân mình và để sau này em cũng sẽ có được tổ ấm như em hàng mơ ước. Không có sự cố gắng nào là vô ích cả, nó chỉ vô ích khi chúng ta không biết cố gắng đến cùng. Nếu như em muốn mẹ và mọi người vui vẻ với em thì bản thân em hãy trở thành một người vui vẻ và tích cực trước đi. Có như thế em mới lan tỏa được năng lượng tích cực về phía mọi người.


Cuộc sống của em trở nên như thế nào là do chính bản thân em quyết định. Ở ngoài kia có biết bao nhiêu người có hoàn cảnh đặc biệt hơn em, khổ tâm hơn em, nhưng họ vẫn thực sự lạc quan, tin tưởng ở cuộc sống. Giờ bắt đầu cũng không muộn đúng không em, và chị tin rằng em sẽ không lãng phí tài năng của mình và em sẽ làm được những điều bất ngờ để mẹ có cái nhìn tích cực về phía em. Chúc em sẽ cố gắng và thành công em nhé!

CửaSổTìnhYêu
cửa sổ tình yêu, phản đối, ngăn cản, chia tay, hợp tuổi, khắc tuổi, bạn trai, gia đình, như phim, sốc.
Em biết là con gái tự nhiên về nhà con trai không báo có thể làm giảm hình ảnh của mình trong mắt...
mâu thuẫn, giải quyết mâu thuẫn, hôn nhân rạn nứt, sự chân thành, hôn nhân, cửa sổ tình yêu.
Thỉnh thoảng, em vẫn về thăm con, em vẫn ép cô ấy về làm giúp công việc bên nội nhưng cô ấy không...
mâu thuẫn, mẹ chồng, em chồng, giáo dục gia đình, ở riêng, tan vỡ, cửa sổ tình yêu.
Và nó xông lên đánh em, chồng em vào đẩy nó ra, mẹ chồng cầm gậy chạy lên đập lên bàn ném bát đĩa...
sai lầm, trách móc, dằn vặt, bế tắc, nuối tiếc, ứng xử phù hợp, cua so tinh yeu
Nhưng rồi mọi chuyện tồi tệ khi anh chàng bạn học của cô ấy đến tâm sự với cô ấy và cô ấy rung...
yêu người đã ly hôn, vẫn chung nhà với vợ cũ, có con riêng, không toàn tâm toàn ý
Dù hơi phiến diện nhưng em nhận thấy đây là người phụ nữ không biết điều, tham lam, và không có...
Ruột đau như cắt khi nghĩ về quá khứ của bạn gái
Thật sự nghe xong mình nuốt nước mắt vào trong lòng, đau lắm. Đau ở đây không phải không chấp...
yêu, dừng lại, tha thứ, chia tay, lừa dối, mệt mỏi, buông bỏ, cô đơn, không biết yêu
Ngoài ra thì cũng nhiều nguyên nhân khác mà cô không thể đến được với tôi khi cô cảm thấy không...
mâu thuẫn với nhà chồng, chồng không cho quay về, ly thân, xin lỗi chồng
Vì quá ấm ức khi sống chung mà không hiểu nhau, có lần em tâm sự với chồng nhưng chồng không có ý...
cửa sổ tình yêu, mâu thuẫn, vợ chồng, ly hôn, ly thân, con cái, nuông chiều, xúc phạm.
Tôi tự nghĩ, tôi cũng là một người chồng tốt, ngoại trừ nấu cơm tôi không biết, còn lại nhưng...
cửa sổ tình yêu, lựa chọn, kết hôn, băn khoăn, tình yêu, không có, gia đình, áp lực, bệnh tật.
Tôi đã từng nghĩ, là con gái thì nên chọn lấy người yêu mình như vậy là đủ. Nhưng hiện tại tôi...
Nội dung khác
Một chút thương nhớ để tô thắm tình bạn
Thời gian sau đó bạn ấy vẫn tỏ ra bình thường, đôi khi còn lén nhìn em? Xuất hiện trước mặt em...
27/7/2021 - Tư vấn
Không muốn anh bỏ vợ mà cũng không muốn mất anh
Thực sự em không muốn anh làm vậy vì em cũng là phụ nữ, em hiểu cảm giác đó của chị vợ anh. Em...
26/7/2021 - Tư vấn
Ra nhiều dịch sau kỳ kinh có phải do nhiễm nấm?
Em đi khám thì nhận được kết quả tử cung và phần phụ đều hết nấm. Nhưng khổ nỗi mỗi khi sau kì...
26/7/2021 - Tư vấn
Nữ nhân sinh ngày âm lịch này, nửa cuối năm 2021 cuộc sống có khởi sắc, đặc biệt sau Rằm tháng 6 âm lịch tìm được cơ hội phát tài
Đã nửa năm trôi qua, mọi người đều đang nỗ lực và cố gắng hết mình để tìm kiếm cơ hội đổi đời...
26/7/2021 - Tin tức
Tiềm ẩn nguy hại từ việc tự đặt thêm thuốc phụ khoa
Em dùng cũng thấy đỡ nhưng chưa hết hẳn nên sau khi hết thuốc thì em lại mua thêm về đặt tiếp và...
26/7/2021 - Tư vấn
Nam giới dậy thì muộn có nguy cơ vô sinh cao hơn bình thường
Ngược lại với tình trạng dậy thì sớm đó là dậy thì muộn. Dậy thì muộn có thể gặp ở bé trai và bé...
26/7/2021 - Kiến thức
5 món ăn siêu ngon từ quả bơ vừa tốt cho sức khỏe lại giúp chị em giảm cân vèo vèo
Nếu thích ăn bơ, chị em có thể thực hiện ngay những món ăn siêu ngon này. Nó chẳng những tốt cho...
26/7/2021 - Tin tức
Yêu xa có sao đâu
Chúng em cũng hiểu về nhau, muốn xác định đến với nhau nhưng mà chúng em lại có rào cản lớn là...
26/7/2021 - Tư vấn
Ngồi quá nhiều ảnh hưởng đến sức khỏe chúng ta như thế nào?
Ngồi lâu trước bàn làm việc, trong xe hơi hoặc trước màn hình máy tính, điện thoại đều có thể gây...
26/7/2021 - Tin tức