Kỳ vọng cao sẽ tạp áp lức rồi đánh mất sự tự tin

Em không dám nói hết những chuyện này với bố mẹ em vì khi em thử gợi ra bố mẹ lại gạt đi và nói em không cần để tâm đến những cái đấy...

Chào chuyên gia ạ, em năm nay 20 tuổi, thường xuyên rơi vào tình trạng lo âu và phải vật lộn với những cảm xúc tiêu cực. Nói sơ qua về bản thân, em là một người cực kì hướng nội nhưng lại cầu toàn, yêu thích sự hoàn hảo và cảm giác được công nhận. Từ bé em đã là người ít nói và không thích giao tiếp với mọi người và chỉ muốn ở một mình và đắm chìm trong thế giới riêng của em nên em có rất ít bạn thân thật sự. Thông thường em không thân lâu được với ai vì sau một thời gian tự nhiên em hoặc bạn kia có bạn mới và chúng em cảm thấy mình không còn hợp với nhau nhiều như trước nữa.

 

Đến khoảng năm lớp 8 thì em nhận ra bản thân nên cởi mở hơn để có thêm bạn bè, nên em bắt đầu tỏ ra thân thiện và hay chủ động bắt chuyện với các bạn mới nhằm tìm kiếm thêm bạn nhưng em lại chỉ trò chuyện được với các bạn ấy lúc đầu thôi, còn để duy trì mối quan hệ lâu dài em không làm được. Khủng hoảng ập đến khi em bắt đầu học cấp 3 ở trường chuyên của thành phố. Các bạn ở trường chuyên quá xuất sắc cả về học tập và kĩ năng giao tiếp, kết bạn khiến em cảm thấy mình rất kém cỏi. Em vốn dự định lên cấp 3 sẽ thay đổi bản thân để kết thật nhiều bạn mới nhưng các bạn mới của em hầu như đều có nhóm bạn thân từ cấp 2 chơi với nhau đã lâu nên em khá khó khăn trong thời gian đầu khi bắt chuyện với các bạn ấy. Vì em chỉ còn giữ liên lạc với duy nhất một người bạn cấp 2 nên nhiều lúc thấy các bạn cấp 2 tụ tập đi chơi với nhau em rất thèm. Và bản thân người bạn kia của em vẫn chơi với khá nhiều bạn cấp 2 của bọn em nhưng em lại không thể hòa nhập được với bạn cũ.

 

Đỉnh điểm là khi em chia tay với người yêu vào lớp 11, lúc đấy em vẫn chưa tìm được người bạn nào gọi là thân ở môi trường cấp 3, mà người duy nhất chịu nói chuyện với em mỗi ngày là người yêu em cũng bỏ em mà đi. Sau đó bạn của người yêu cũ em thỉnh thoảng còn đá đểu em trên mạng nhưng em lại chẳng thể làm gì vì em không có tiếng nói, em không nổi ở trường, chẳng có người bạn nào sẽ đứng ra bảo vệ cho em. Khoảng thời gian đó em rất đau buồn, trong khoảng nửa năm sau khi chia tay ngày nào em cũng khóc, một phần vì em vẫn còn tình cảm với người cũ, một phần vì em xót thương cho chính bản thân mình khi không có ai bên cạnh.

 

Em nhớ lúc đấy em có cố gắng làm thân với một số bạn, nhưng các bạn thực sự không để ý lắm đến sự hiện diện của em. Có bạn thì suốt cả tháng trời không xem tin nhắn của em (chúng em không học cùng lớp nên ít gặp mặt), có bạn khi được nghe em thổ lộ rằng theo thống kê em nhắn tin với bạn ấy nhiều nhất thì bạn ấy lại tỉnh bơ đáp "Tao có nói chuyện với mày nhiều lắm đâu." Nhất là một lần em đi mua sách một mình, trên đường ra thì em gặp một bạn cùng lớp đi cũng với nhóm bạn của bạn ấy. Bạn ấy hỏi em là "Mày đi một mình à ?", khi em gật đầu thì bạn tỏ ra hết sức ngạc nhiên và nói "Vãi." Chỉ một từ thôi cũng đủ khiến em sụp đổ, em chào bạn ấy để đi lấy xe, hôm đấy là một ngày mưa to, trên đường về nước mưa hòa lẫn với nước mắt của em. Em cứ trải qua những ngày tháng sống vật vờ bên lề cuộc đời như thế, thỉnh thoảng khi em tưởng em tìm được bạn thân rồi thì họ lại làm những hành động thờ ơ, vô tình và khiến em thất vọng vì em đã trao cho họ quá nhiều chân thành nhưng đổi lại chẳng được gì.

 

Em vốn nghĩ lên đại học mọi thứ có thể sẽ đỡ hơn, nhưng hóa ra không. Em vẫn gặp khó khăn trong việc làm thân với bạn mới, nhóm bạn cũ thì có những mối bận tâm mới và họ không thèm trả lời những tin nhắn của em trong nhóm chat chung nữa. Dần dần bọn em không ai nói gì với ai nữa, và gần đây nhất một người bạn em nghĩ rằng mình thân nhất với bạn ấy đã quay ra lấy cớ để tuyệt giao với em rồi dựng chuyện với các bạn còn lại là em muốn kết thúc với bạn ấy trước.

 

Bây giờ em không có bạn thân đã đủ thảm hại rồi, em lại còn nhận ra mình kém cỏi vô cùng so với các bạn đại học. Ngày nào em cũng thấy các bạn chia sẻ thi cuộc thì này, kiếm được công việc kia, có những tình bạn đẹp ra sao. Em nhìn lại mình và thấy mình chẳng có gì cả dù em vẫn rất nỗ lực, em luôn đối tốt với mọi người và luôn hết mình với công việc em làm. Em luôn tưởng tượng ra viễn cảnh tương lai mình sẽ thất nghiệp và cô đơn không có bạn bè bên cạnh, thậm chí em còn cảm thấy bản thân vô dụng bất tài và đã tự bỏ đói mình, đôi khi em còn có suy nghĩ dại dột.

 

Em không dám nói hết những chuyện này với bố mẹ em vì khi em thử gợi ra bố mẹ lại gạt đi và nói em không cần để tâm đến những cái đấy. Em cảm thấy tinh thần bị bất ổn từ nhỏ (không phải do gia đình vì bố mẹ em rất thoải mái), em hay ép bản thân mình phải thật toàn vẹn, em khao khát được mọi người ngưỡng mộ đến mức khi không được như ý em sẽ tự hành hạ bản thân. Lúc em viết những dòng này là lúc tinh thần em ổn định nhất để thuật lại vấn đề của mình. Em rất sợ hãi việc phải chung sống với bản thể tiêu cực của mình suốt nhiều năm như vậy, em sợ lâu dần em sẽ không thể có đời sống tinh thần khỏe mạnh được nữa. Hi vọng chuyên gia có thể giúp em đưa ra một vài lời khuyên để em vượt qua giai đoạn khó khăn này. Em cảm ơn chuyên gia rất nhiều.

 

Gửi Tâm Sự để CSTY tư vấn MIỄN PHÍ.
Tư vấn [ riêng tư ] với Chuyên gia Tâm lý qua
Zalo 088 68 045 88 (có trả phí)

Thân chào em gái!

 

Chị nhận thấy một nỗi cô đơn chất chứa qua những dòng thư em gửi về cho chương trình. Cô gái à, em đã từng nghe đến câu " Hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ngả về sau bạn" chưa? Đó cũng là lời nhắn gửi chị muốn dành đến cho em đấy. Còn giờ chị sẽ cùng tâm sự để em có thêm những niềm tin, động lực ở trong cuộc sống nhé!

 

Có lẽ từ bao lâu nay, em luôn tự nói với chính mình nên khi được viết ra những dòng tâm sự này, em sẽ có rất nhiều điều muốn chia sẻ, vì thế chị sẽ tóm tắt lại những nội dung chính mà em mong muốn được trao đổi: Vì em tự nhận thấy mình luôn là một người cầu toàn, cảm giác muốn được công nhận hay nói cách khác là em muốn nhận được sự thu hút chú ý của mọi người, cho nên khi mọi việc không diễn ra đúng như em kì vọng, thì em thường xuất hiện nỗi thất vọng về bản thân. Bên cạnh đó, em luôn bị cảm giác rằng em thường khó kết bạn cũng như duy trì để có được một tình bạn đẹp với các bạn ở lớp. Sau mỗi lần cố gắng thay đổi, sau mỗi lần mong chờ thay đổi môi trường học, em sẽ được "lột xác", có được những mối quan hệ mới, thì em lại thêm một lần thất vọng khi mọi việc không được như ý. Em đã từng trải qua những ngày tháng cô đơn, cần một người tâm sự nhưng em vẫn cảm thấy em chưa có được một tình bạn chân thành.

 

Về tính cách cầu toàn và những mong muốn của em, điều đó cũng có những mặt tích cực đấy em. Với tính cách ấy, em sẽ là người biết phấn đấu không ngừng để hoàn thiện bản thân hơn. Nhưng liệu có phải vì em cũng mong muốn những người xung quanh em phải là những người thật tốt, đôi khi cảm thấy khó chấp nhận phần nào đó tính cách của họ hoặc vì cái tôi của em có lớn không, nên khiến cho em chỉ chơi với bạn được một thời gian thôi? Và cũng bởi em luôn muốn bản thân được công nhận, nên khi bước chân vào môi trường toàn bạn xuất sắc, em bỗng dưng tự ti về chính mình. Nhưng có phải ai cũng hoàn hảo đâu em, mỗi người có một thế mạnh khác nhau, bạn giỏi mặt này, em thì mạnh về mặt khác. Hãy chơi với những người giỏi hơn để mình cũng nhận được những năng lượng tích cực của các bạn. Chính bởi vậy, ở hoàn cảnh hiện tại trong môi trường Đại học, thay vì em cảm thấy mình kém cỏi hơn so với các bạn, tại sao em không nghĩ hãy coi các bạn là tấm gương để em phấn đấu theo. Cơ hội có rất nhiều, quan trọng là em có muốn thử sức mình hay không mà thôi.

 

Việc tốt hay chưa tốt trước tiên là do bản thân chứ không phụ thuộc hoàn toàn vào môi trường. Không phải những người bạn trước đây họ không muốn chia sẻ cùng em. Hoặc là do em liên lạc với bạn đúng thời điểm bạn không được phép dùng điện thoại nên không biết đến câu chuyện của em; có bạn thì cũng gặp vấn đề với chính mình nên cũng không tâm sự, làm quân sư cho em được; có những bạn chưa đủ sự thấu hiểu để sẻ chia cùng em…Mà ở độ tuổi hiện tại thì những bạn bè tầm tuổi em cũng đang phải lo đi chinh phục các công việc để có một tương lai tốt đẹp… Tất nhiên, có được một người bạn thân sẽ càng tốt, nhưng trước hết em cũng cần có nhiều mục tiêu khác để theo đuổi và cũng đừng đặt ra một yêu cầu cao quá về một người bạn và cũng nên suy nghĩ thoáng ra đừng tự tạo thêm áp lực cho bản thân. Rồi em sẽ thấy cuộc sống này không đến mức quá căng thẳng như hình dung.

 

Chia sẻ với bố mẹ là việc em rất nên làm, không cần phải giấu diếm trạng thái tâm lý của mình, bố mẹ chắc chắn sẽ cư xử khác nếu thực sự hiểu những điều em đang vướng mắc lúc này, cha mẹ nào cũng có thể là một chuyên gia tâm lý hữu ích cho con mình em nhé. Em cũng nên thử tìm đến các hoạt động xã hội, vừa giúp cho em cảm thấy cuộc sống này có thêm phần ý nghĩa mà cũng giúp em trở nên năng động hơn. Em có thể tham gia vào các hội tình nguyện, đi làm thêm, thời gian rảnh rỗi thì chạy bộ, tập thể dục hoặc đọc sách. Em cần bình tĩnh, thư giãn, thay đổi thói quen suy nghĩ có phần "cứng nhắc" thì mọi việc sẽ dần tháo gỡ. Còn trong trường hợp em vẫn khó thoát ra được trạng thái lo âu, thì em có thể đi khám Tâm lý để có được những lời khuyên hữu ích hơn.

 

Hãy tự tin vào bản thân em nhé

CửaSổTìnhYêu
đau khổ, đổ vỡ, khó khăn, niềm vui, hạnh phúc, mâu thuẫn, chấp nhận, cua so tinh yeu
Sau khi đổ vỡ cách đây 5 năm, trái tim tôi như “đóng băng” và không dám quen ai là người khác...
cửa sổ tình yêu, đồng tính, đơn phương, tỏ tình, chấp nhận, giới hạn, 15 năm, chờ đợi, danh dự, sĩ diện.
Lúc ra về tình cờ em gặp lại cô, cô đứng nhìn em từ xa mà không nói gì, nhìn vẻ mặt cô dường như...
chồng giận, vợ đuổi ra khỏi nhà, chồng không nghe điện thoại, quá thất vọng, tâm lý ảnh hưởng, mất con
Anh ấy bay về và cùng em chăm con khắp các viện. Đó là cái tết tàn nhẫn nhất của bọn em. Sau mấy...
cửa sổ tình yêu, mâu thuẫn, mẹ chồng, nàng dâu, gay gắt, ở riêng, trộm vàng.
Vừa qua gia đình có chút hiểu lầm, họ khăng khăng nghi cho em lấy cắp vàng, rồi họ mời ông bà xui...
Níu kéo tình yêu, Tình yêu rạn nứt, giữ gìn tình yêu, níu kéo, đi tìm kiếm
Đỉnh điểm là ngày hôm đó em phải ở lại làm việc đến 8h tối, trên đường về thì bị bể bánh xe. Lúc...
chồng tiểu đường, hôn nhân mai mối, chồng không quan tâm, chịu đựng, chồng lạnh nhạt
Em là con một trong gia đình, nhưng không phải vì con một mà em được thương yêu cưng chiều. Ba mẹ...
ghen tuông, bạn trai đòi chia tay, buông tay, níu kéo, quên bản thân
Kể từ lần đó anh ấy đã không còn thân thiết với cô nào nữa nhưng em đã không còn cảm giác tin...
chồng, gái gú, cờ bạc, rượu chè, combo đủ cả, chồng cờ bạc, rượu chè, gái gú, nợ nần, không có chí tiến thủ
Từ khi em mang bầu bé đầu tiên đã có một lần em họp gia đình với người lớn, là nếu anh không thay...
yêu người có con riêng, lo lắng chồng chất, nuôi con riêng của vợ, không bảo ban được
Đây là thời điểm cả 2 gia đình đã biết chuyện của chúng em, và bố mẹ em không còn ngăn cản cấm...
cửa sổ tình yêu, chia tay, tình dục, đổi lấy, tình yêu, đòi hỏi, níu kéo, lạnh nhạt, rất yêu.
Vì mối quan hệ của tụi em càng ngày càng tệ, anh ấy càng vô tâm hơn, em thì không muốn mất anh ấy...