Sao em nỡ bỏ tôi ra đi khi tôi đang cần em nhất

Lúc này, câu hỏi của tôi không phải là có nên quyết tâm níu giữ em không, vì ba năm yêu nhau, vì tình yêu của tôi dành cho em vẫn nhiều như ngày nào mà câu hỏi của tôi giờ này là tôi phải làm gì, buông tay và chờ em quay về hay chấp nhận chia tay dù biết tôi sẽ rất nhớ em, cần em? Tôi biết sẽ rất khó khăn khi phải xa em, vì tôi và em có quá nhiều kỷ niệm, đã vượt qua nhiều khó khăn, thế nên để quên là một điều rất khó... Tôi phải làm gì?

Khi viết ra những dòng này là lúc tôi thấy cô đơn và buồn bã nhất. Liệu tôi có quá yếu đuối không khi chia tay cuộc tình ba năm của mình, có yếu đuối khi mà tôi đã bước sang tuổi 26 của mình mà vẫn đa sầu đa cảm đến thế... Tôi và người yêu đã yêu nhau hơn ba năm, từ khi em còn học năm ba, còn tôi học năm hai đại học. Tôi và em biết và gặp nhau khi anh trai em lấy em gái chị dâu tôi. Có lẽ vì thế mà tình yêu của chúng tôi gặp quá nhiều trắc trở, ngăn cấm từ gia đình em. Điều đó khiến chúng tôi cãi vã, nhưng rôì lại làm lành nhanh chóng sau đó vì lúc đó hai đứa quá yêu nhau.

 

Tôi gặp em, một cô gái không có chút ấn tượng gì, nếu không muốn nói là xấu, thậm chí khi thấy em tôi còn thấy ghét ghét, em cũng có cảm giác vậy đối với tôi. Thế rồi em và tôi có nickfacebook của nhau, chúng tôi tâm sự chuyện học hành, thi cử, những lo toan, u phiền trong cuộc sống. Chẳng biết từ bao giờ chúng tôi yêu nhau mất rồi, một thứ tình cảm mãnh liệt, rung động và đầy cảm xúc. Càng yêu nhau hơn khi hai đứa càng có nhiều điểm chung, tôi sinh ngày 27/03/1990, em sinh ngày 25/3/1992, trong giấy khai sinh em lại sinh ngày 10/10 còn tôi lại là 20/10. Cơ thể em và tôi cũng có nhiều điểm xấu, sinh lý cũng như nét đẹp của cả hai. Những đồng cảm khi tôi đang cô đơn, còn em đang trong thời gian buồn vì sau một năm chia tay người yêu khiến chúng tôi càng quấn quýt nhau hơn. Em yêu một người, nhưng người đó lại không yêu em nhiều như thế, đó cũng là mối tình đầu của em. Thế rồi em chia tay người đó và người đó cũng gặp tai nạn trong chuyến xe từ quê vào Nam mà mất. Lúc đó em rất đau buồn vì còn có quá nhiều điều em chưa thể hỏi người ấy....

 

 

Thế rôì chúng tôi cứ thế, tâm sự, đi chơi với nhau, khi nhận ra chúng tôi yêu nhau mất rồi thì anh chị của em biết chuyện, nhưng chưa phản đối mãnh liệt, và chúng tôi nói cũng chỉ là bạn bè với nhau thôi, là o với chú (vì chị dâu tôi và chị dâu em là hai chị em ruột). Khi biết tình cảm chúng tôi có với nhau là tình yêu, tôi và em đã hứa với nhau là không thể yêu nhau vì gia đình ngăn cấm, vì nếu yêu và lấy nhau thì rất khó xưng hô vì tôi đang gọi anh trai em lấy em gái chị dâu tôi là Dì và Dượng, gọi em bằng o, còn em sẽ gọi anh trai tôi, và chị dâu tôi cũng là Dì và Dượng, gọi tôi bằng chú. Nhưng khi tôi và em lấy nhau rôì thì tôi sẽ gọi anh trai em và chị dâu em bằng Cậu và Mự, em sẽ gọi anh trai tôi, chị dâu tôi là Bác... Thế thì tất nhiên gia đình em sẽ không đồng ý, anh trai và chị dâu tôi cũng không đồng ý, vì mối xưng hô rối rắm này.

 

Thế nhưng vì yêu nhau, vì thứ tình cảm chân thật, mãnh liệt, và quấn quýt ban đầu đó tôi và em vẫn yêu nhau... Thời gian cứ trôi đi, rồi em sắp sửa ra trường, lo lắng càng nhiều hơn, tôi luôn ở bên động viên, tâm sự cũng như lo lắng cho em. Em xin thực tập ở Q.7, tôi chuyển đồ cho em, cứ cuối tuần hai đứa gặp nhau, quấn quýt và thương yêu. Lúc đó tôi đang học cuối năm hai, vừa học, vừa làm thế nên mỗi khi gặp nhau là điều rất quý giá đối với hai đứa. Rồi em ra trường trong sự tự hào của gia đình em vì em là một cô gái học giỏi, thi đậu vào trường ĐH Luật - Kinh tế. Thế nên sự kỳ vọng của gia đình đặt vào em rất nhiều. Khi em ra trường, mòn mõi một năm mà vẫn chưa xin được việc, em không giám nói với gia đình, chỉ nói với gia đình là đã xin được việc ở Bình Dương rồi. Lúc đầu em ở trọ ở làng Đại học xin việc đồng thời làm thêm ở quán nhậu để kiếm tiền sinh hoạt hàng tháng. Rồi em lại chuyển trọ xuống Long Bình xin làm công nhân, cứ thế việc của em chẳng xin được, và em tạm thời làm công nhân, có tháng em làm công nhân thời vụ 12 tiếng ở Q.7 phải đậy đi từ lúc 4h sáng, mãi gần 8h tối em mới về đến nhà, thấy em như thế tôi rất thương em, càng yêu hơn khi thấy sự chịu khó và bền bỉ ở một cô gái như em.

 

Thời gian này tôi và em cũng gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, về chuyện tiền bạc, chi phí cuộc sống hàng ngày. Thế nhưng những khó khăn này khiến tình yêu của chúng tôi càng bền chặt. Lo lắng và yêu thương nhau nhiều hơn. Rồi một năm qua đi, sau bốn lần chuyển chổ ở, và làm nhiều việc kiếm sống tạm thời, em cũng xin được vào làm nhân viên văn phòng chính thức ở Bình Dương, tôi và em rất vui vì điều này... Em là một cô gái rất tốt, vì tôi mà em phải cầm, rồi bán laptop, cầm xe để trang trải học phí cho tôi. Vì hoàn cảnh của tôi cũng rất khó khăn khi chi phí học của tôi là do tôi tự kiếm, cùng với học phí hàng tháng là vay của ngân hàng chính sách. Khi được nhận làm vào công ty, cuộc sống của em dần ổn định, nhàn nhã hơn và không vất vã như xưa, nhưng với mức lương 4 triệu đồng mỗi tháng cũng chỉ để trang trải cuộc sống hàng ngày...

 

 

Còn tôi, cũng đến với năm cuối đại học, nhưng vì điều kiện kinh tế, vì thời gian làm gần như nhiều hơn thời gian học. Cùng với đó lao động chân tay nhiều hơn khiến tối đến tôi chăng có chút sức lực nào để học tập. Thế rồi tôi trượt tốt nghiệp, tất cả dường như sụp đổ đối với tôi... Rồi một năm lại qua đi, tôi và em vẫn yêu nhau như thế, đôi lúc vẫn giận hờn, cãi vã, rồi lại làm lành ngay sau đó. Thời gian này khi biết hai đứa đã yêu nhau như thế, gia đình em càng phản đối nhiều hơn, anh chị em lúc nào cũng đề cập tới chuyện tình cảm của chúng tôi, ngăn cấm chuyện tình cảm của hai đứa. Mặc dù chỉ nói với em và chưa nói với tôi lần nào. Vì sự phản đối của gia đình nên cứ lâu lâu em lại đòi chia tay, rồi lại yêu nhau, cứ thế, cứ thế dường như sự phản đối của gia đình cộng với sự khó khăn trong cuộc sống khiến em càng thêm mõi mệt... cho đến một hôm anh chị em nói nhiều điều với em, khiến em đau khổ và quyết định chia tay lần nữa.

 

Sau ba ngày không gặp nhau, em gọi cho tôi nức nở nói nếu tiếp tục yêu nhau thì tôi phải gọi điện về cho mẹ của em và hỏi coi mẹ em có đồng ý không. Tôi gọi cho mẹ em, và mẹ em đồng ý cho cho chung tôi yêu và lấy nhau. Rồi chúng tôi lại yêu nhau, quấn quýt, và tha thiết hơn. Trước đây ba tháng em xin được vào làm ở công ty mới với mức lương cao hơn, giờ đây công việc của em đã ổn định hơn, thời gian làm việc chỉ 8 tiếng, rảnh rỗi hơn. Tôi thì làm cơ khí cho anh trai, hai đứa cứ cuối tuần lại gặp nhau, mỗi khi không gặp được là tôi rất buồn và khó chịu... Nhưng rồi em cũng dần thay đổi, vô tâm hơn, lạnh nhạt hơn, em nói em quá mệt mõi vì tình yêu của hai đứa. Rồi điều tôi không mong chờ nhất cũng đã đến.

 

Tết Bính Thân này em về quê ăn tết, trước khi về anh chị em gặp gỡ, và làm tất niên trong này (sống trong này em còn có ba anh chị em). Tôi không biết anh chị em đã nói với em những gì, nhưng rồi sau khi về quê em nhắn tin bảo rằng tôi và em sẽ dừng lại. Kể từ đó tôi không liên lạc được với em. Tôi biết một khi em đã quyết tâm làm gì thì chắc chắn sẽ làm được... Giờ đây khi Tết đến xuân về, mọi người nô nức đón xuân, nhôn nhịp, vui vẽ, yêu thương,... Tôi lại sống trong nỗi buồn, nỗi cô đơn chán nãn. Buồn vì bạn bè ai ai cũng về quê, còn tôi cô đơn và lạc lõng nơi đây, không đủ tiền để về quê ăn tết. Buồn vì sau gần năm năm Đại học tôi chẳng được gì, không bằng cấp, tương lai phía trước càng mù mịt hơn. Giờ đây, khi bước sang năm mới tương lai tôi sẽ như thế nào khi mà với tuổi 26 bạn bè tôi đã dần ổn định, còn tôi vẫn cứ bất ổn với cái tương lai đó. Càng buồn hơn khi em lại chia tay vào lúc này, lúc tôi đang cô đơn, buồn bã nhất.

 

 

Phải chăng vì sự phản đổi của anh chị em, vì sự bất ổn tương lai của tôi, khi năm tới tôi còn chẳng biết đi đâu, về đâu, vì em cần một người chồng có thể lo cho tương lai của em, và vì em không còn yêu tôi như lời em đã nói nên không thể tiếp tục yêu và đến với nhau. Đau khổ và suy sụp là những gì tôi có thể nói vào lúc này... Ba năm qua tôi và em đã trải qua biết bao sóng gió, vui có, buồn có,... Đâu phải là tình yêu chưa gặp khó khăn nào mà có thể dễ dàng từ bỏ... chẳng lẽ ba năm rồi cũng như ba ngày... Có thể em không còn yêu tôi nữa, còn tôi lại yêu em quá nhiều và cần em lúc này hơn bao giờ hết. Còn em chọn thời điểm khó khăn nhất để xa tôi. Chuyện tình cảm cha mẹ tôi không phản đối, mặc dù cũng chẳng đồng ý. Anh chị tôi cũng vậy...

 

Nhưng có lẽ tất cả đều do tôi, do tôi quá tốt khi yêu em, khi em cần tôi, tôi có mặt, khi em khó khăn tôi có mặt, động viên, tâm sự,..em có cảm giác an toàn khi yêu tôi, vì biết tôi rất yêu em. Và cũng vì tương lai của tôi phía trước sẽ rất khổ nếu em lấy tôi, rồi dần dần khiến em không còn yêu tôi như trước. Mặc dù biết em không lợi dụng gì tôi, và rất tôi với tôi, nhưng có phải đến lúc em sống với thực tế, với cuộc sống cần phải có đồng tiền này. Và em cũng không thể chờ đợi tôi thêm nữa khi bước sang tuổi 24 của mình... em cần ổn định, yên bề gia thất, còn tôi vẫn bơ vơ với tất cả,...

 

Lúc này, câu hỏi của tôi không phải là có nên quyết tâm níu giữ em không, vì ba năm yêu nhau, vì tình yêu của tôi dành cho em vẫn nhiều như ngày nào mà câu hỏi của tôi giờ này là tôi phải làm gì, buông tay và chờ em quay về hay chấp nhận chia tay dù biết tôi sẽ rất nhớ em, cần em? Tôi biết sẽ rất khó khăn khi phải xa em, vì tôi và em có quá nhiều kỷ niệm, đã vượt qua nhiều khó khăn, thế nên để quên là một điều rất khó... Tôi phải làm gì? Phải chăng tình yêu của chúng tôi quá khó khăn khi mà dường như tất cả đều phản đối lại tình yêu đó, chúng tôi không hợp tuổi, tương lai tôi bất ổn, lấy nhau sẽ khó khăn, anh chị chẳng ai đồng ý...

 

- Tư vấn qua website [Tại đây].
- Đặt lịch tư vấn tâm lý riêng tư ở đây.

Em thân mến!

 

Em và cô ấy đã có một tình yêu đẹp, gắn bó bên nhau từ thời sinh viên, cùng nhau trải qua bao kỉ niệm vui buồn, bao khó khăn, thử thách. Nhưng rồi khi cả hai tốt nghiệp đi làm, phải đối mặt với những gánh nặng “cơm áo gạo tiền”, cộng với những áp lực từ phía gia đình đã khiến cô ấy mệt mỏi, chán nản, nhiều lần nói chia tay em. 

 

Cô ấy là một người con gái tốt, đã đồng hành cùng em vượt qua bao khó khăn, cũng đã giúp đỡ em rất nhiều và rõ ràng là cô ấy cũng đã dành rất nhiều tình cảm cho em. Nhưng có vẻ như cô ấy không phải là người có chính kiến, dễ dàng bị tác động bởi ngoại cảnh. Điều đó lý giải tại sao cứ mỗi lần gặp khó khăn nào đó (gia đình gây sức ép, mọi người thuyết phục…) cô ấy lại nói chia tay nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đó lại quay lại, tình cảm vẫn mặn nồng. Tuy nhiên, việc cô ấy nhiều lần tỏ ra buông xuôi, bỏ cuộc cũng đã khiến cả hai cùng mệt mỏi, bản thân em tổn thương rất nhiều, tình cảm cũng vì thế mà rạn nứt. Cũng có thể vì em quá yêu cô ấy nên đã luôn bao dung, nhường nhịn, luôn cố gắng tìm mọi cách thuyết phục mỗi khi cô ấy đòi chia tay. Điều đó khiến cô ấy không nhận thức được những lời nói, hành động của mình đã khiến bạn trai tổn thương như thế nào, từ đó đôi lúc đã trở lên ích kỷ, không quan tâm đến cảm nhận của em.

 

Lần này, cô ấy đã nói chia tay em trong một hoàn cảnh hết sức nhạy cảm, vào lúc mà em đang gặp khó khăn và cần cô ấy nhất. Điều đó đã khiến em vô cùng đau khổ, suy sụp, mất niềm tin vào tình yêu. Thật khó để biết cô ấy đã quyết tâm như vậy hay chỉ là một phút nông nổi, do không chịu được áp lực từ nhiều phía khiến cô ấy quyết định vội vàng giống như những lần trước.  Nhưng nếu như cả hai đều buông xuôi trong khi tình cảm vẫn còn thì có thể cả hai sẽ phải hối tiếc sau này. Còn nếu em lại ứng xử giống như những lần trước, lại đi năn nỉ, thuyết phục cô ấy thì nếu có quay lại, nhưng không hiểu rõ vấn đề, thì rồi sẽ lại lặp lại sai lầm, nói chia tay em thêm nhiều lần nữa. Có lẽ là em nên tìm cách nói chuyện với cô ấy thêm một lần nữa để cô ấy hiểu hạnh phúc không dễ mà có, chính những gian nan, thử thách sẽ khiến tình yêu bền chặt hơn, phân tích để cô ấy hiểu cách phản ứng chưa phù hợp của cô ấy (đòi chia tay) đã tác động tiêu cực đến mối quan hệ của cả hai như thế nào và cho cô ấy thêm thời gian suy nghĩ thấu đáo vấn đề và đưa ra quyết định nghiêm túc.

 

Em đang gặp rất nhiều khó khăn, điều đó có lúc khiến cho em thấy bi quan, chán nản. Rất nhiều bạn trẻ đang trong quá trình khởi nghiệp cũng gặp vấn đề tương tự, nhưng mỗi người có cách ứng xử khác nhau: Có người chọn cách trốn tránh, buông xuôi, bỏ cuộc, buông thả bản thân, có người cố gắng không mệt mỏi để vượt qua nó, để trở lên mạnh mẽ, bản lĩnh, để vươn tới những thành công lớn lao hơn trong cuộc sống. Em chỉ có một cuộc đời để sống, suy nghĩ kĩ và tự đưa ra lựa chọn cho bản thân mình. Em có tuổi trẻ trẻ, em có sức khỏe, em có tri thức, em có đạo đức... Em có nhiều thứ để tiếp tục cố gắng trong cuộc sống này. Tin rằng nếu như em có niềm tin, có quyết tâm em sẽ làm được những điều em muốn!

 

Gắng lên, em trai!

chồng ham chơi, một đời chồng, tái hôn, ham nhậu nhẹt, muốn ly hôn
Em với anh quen nhau là khi cả 2 cùng làm việc với nhau tại 1 công ty, sau đó cuộc sống hôn nhân...
níu kéo, tan vỡ, người yêu cũ, tình yêu, tình cảm, cảm xúc, tổn thương, xúc phạm, cửa sổ tình yêu
Trước khi quen nhau thì bạn gái em đã có người yêu và vừa chia tay được vài ngày là chấp nhận...
quá khứ, chấp nhận, hạnh phúc, tình cảm đủ lớn, khó khăn, dũng cảm, cua so tinh yeu
Thời gian đầu em vẫn yêu, vẫn thông cảm, em chỉ biết 2 đứa yêu nhau là đủ; Nhưng em cảm thấy khó...
cửa sổ tình yêu, ly hôn, chồng ngoại tình, vũ phu, thay đổi, quyết định, chia tay, con cái.
Dù lấy nhau được hơn 20 năm nhưng cũng hơn 10 năm nay tôi biết chồng tôi có mối quan hệ tình cảm...
lẳng lơ, đa tình, ngủ với trai, càng nhiều càng tốt, không tìm hiểu kỹ, thất vọng, chia tay, kết thúc tồi tệ
Hình như trong đầu cô ấy chỉ còn tình dục và làm sao với càng nhiều người càng tốt . Nên chỗ làm...
Em đang đắn đo lắm các anh chị ạ, không biết có nên tiếp tục và chấp nhận một người chồng ham mê...
cửa sổ tình yêu, hôn nhân, tan vỡ, con cái, giết, rượu say, ác mộng, mẹ vợ, chung sống.
Thực sự lúc đó tôi có chén rượu lúc tiếp khách nhưng tôi vẫn tự chủ được, tôi lôi vợ con đi ra...
chồng nghe lời mẹ, ly hôn, không đóng góp tiền, mang thai, bỏ đi miền nam, không gọi điện xin lỗi, chia tay
Cha mẹ anh mỗi tháng đưa cho vài trăm ngàn để tiêu vặt thì anh đi café với bạn bè mà không biết...
Mất lòng tin, cảm xúc, trêu đùa, khoảng cách, bạn trai đau lòng, tổn thương, vì đùa giỡn
Sau đó anh trả lời "không phải do em đâu, thương em mà, em coi xíu ngủ sớm đi anh mệt mai...
tâm sự tình yêu,tâm sự tình cảm, chịu nhiều thiệt thòi, phản đối, bố mẹ, bạn trai, thuyết phục, gặp mặt, tình yêu ngang trái, tư vấn tâm lí
Con cố gắng đặt mình vào vị trí 2 bác suy nghĩ nên cũng rất thương người yêu và không dám đòi hỏi...
Nội dung khác
vệt trắng khô, quần lót, hiện tượng, ngoài luồng, chăn gối vợ chồng, ngoại tình, cuasotinhyeu
Chồng em đi làm về thì em thấy có nhiều vệt trắng đã khô nổi trên quần lót thì đó là hiện tượng...
10:02 - Tư vấn
Ăn uống sau vượt cạn, ăn uống, vượt cạn, cua so tinh yeu
Kiêng khem ăn uống sau sinh do sợ tăng cân hoặc ăn thật nhiều để mong muốn có sữa cho con bú...
11:35 - Tin tức
Đại tiệc, âm nhạc, ánh sáng, ‘Thống lĩnh đỉnh cao’ , giải trí, cua so tinh yeu
“Thủ lĩnh X” - mẫu xe mới của Honda Việt Nam, siêu phẩm bí ẩn được săn đón trong năm 2019 sẽ...
20:02 - Tin tức
Bé hơn một tuổi sống sót 3 ngày trong rừng rậm đầy gấu và sói
Những người cứu hộ, tình nguyện viên và người dân địa phương rớt nước mắt khi thấy cô bé Lyuda...
13:05 - Tin tức
thịt bò, gân bò, món ngon từ bò, bò kho gừng sả
Từng miếng gân bò giòn sần sật thơm mùi gừng sả là món ăn rất hấp dẫn mà bạn có thể thêm ngay vào...
14:35 - Tin tức
hành kinh, chu kỳ kinh, kinh thưa, sử dụng thuốc, điều hòa kinh, biểu hiện, cuasotinhyeu
cháu hành kinh năm cháu lớp 8 tức 13 tuổi, nay cháu đã học lớp 10-15 tuổi nhưng từ đó giờ cháu...
14:05 - Tư vấn
Giới trẻ 'cúp học' để trải nghiệm
Trần Minh Bạch trở thành tân sinh viên của một trường đại học quốc tế ở TP HCM muộn hơn các bạn...
15:02 - Tin tức
Vô tình uống dư 1 viên thuốc tránh thai hàng ngày...
Tối hôm qua em đã có uống thuốc ngừa thai rồi, tới khuya vì quên nên em đã uống thêm một viên nữa...
17:49 - Tư vấn
nhu cầu tình dục cao, mỗi ngày một lần, quan hệ, cuasotinhyeu
Em năm nay 39 tuổi mà em quan hệ với vợ 1 ngày một lần thì có nhiều không ạ? Vợ em nói như vậy là...
09:00 - Tư vấn