Chồng coi bạn bè hơn tính mạng vợ con

Trên đường về, bạn bè anh gọi quay lại đi tiếp tăng 2, thế là anh thả tôi dọc đường và bảo tôi tự đi về để anh quay lại cùng bạn. Tôi nghĩ, anh đã xem cuộc vui với bạn bè lớn hơn sinh mạng của mẹ con tôi. Tôi chỉ biết cười trong nước mắt và đi xe buýt về.

Trên đường về, bạn bè anh gọi quay lại đi tiếp tăng 2, thế là anh thả tôi dọc đường và bảo tôi tự đi về để anh quay lại cùng bạn. Tôi nghĩ, anh đã xem cuộc vui với bạn bè lớn hơn sinh mạng của mẹ con tôi. Tôi chỉ biết cười trong nước mắt và đi xe buýt về.

 

Từ trước giờ đọc báo cũng biết nhiều việc về bạo hành gia đình, tôi tự an ủi với bản thân chắc mình sẽ không thể là một trong những trường hợp đó. Tôi xuất thân trong một gia đình bình thường, nếu không nói là khó khăn. Nhận thức được hoàn cảnh gia đình, tôi lao vào học hành để mong sau này có được công việc ổn đình.



Tôi tốt nghiệp đại học và đi làm, bước ngoặt cuộc đời của tôi bắt đầu từ đây. Tôi quen anh qua một người bạn chơi khá thân thời sinh viên. Với một người con gái chưa từng yêu trước đó, những tin nhắn nhớ nhung, những lời hỏi thăm là thứ khiến tôi thao thức. Tôi chấp nhận lời yêu anh mặc dù tất cả người thân và bạn bè tôi, những người từng tiếp xúc anh, họ phản đối kịch liệt.



Tôi yêu anh theo bản năng con tim mách bảo (giờ thì chỉ thấy mù quáng). Tôi thuộc tuýp người chịu đựng và hy sinh vì người khác nên thời gian yêu anh, hầu như tôi phải thường xuyên chịu đựng tính khí thất thường của anh. Anh hay giận hờn vô cớ mà tôi cũng chẳng biết lý do đó có đáng giận không. Giận nhau, xin lỗi, lại hứa hẹn thay đổi, rồi đâu lại vào đấy.


Hai năm sau, chúng tôi quyết định kết hôn. Đối với các bạn đã kết hôn, khi nghĩ về đám cưới chắc sẽ nghĩ đến điều gì đó vui vẻ và hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng đối với tôi thì khác, những đêm trước đám cưới tôi đã phải khóc thầm rất nhiều vì những hành động giận hờn vô cớ của anh. Tôi đã có lúc muốn dừng lại nhưng không thể vì chúng tôi đã đăng ký kết hôn trước đó. Thật sự lúc đó tôi đã quá xem nhẹ chuyện trọng đại của đời mình. Tôi cứ ôm ấp một hy vọng khi lập gia đình rồi anh ấy sẽ thay đổi.

Nhưng không, bản chất con người đã hình thành qua 25 năm thì làm sao thay đổi được. Anh thường xuyên gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp, nhậu nhẹt. Về đến nhà lúc 12h đêm là bình thường đối với anh, chưa kể thỉnh thoảng 2,3h sáng. Hết lý do tạo lập mối quan hệ công việc (anh làm trong ngành xây dựng) đến thằng bạn lâu ngày không gặp...

Tôi đã rất nhiều lần khuyên nhủ anh nhưng anh vẫn vậy. Chưa kể nhiều lần say xỉn, anh đã tự làm hại bản thân, ví dụ như té xe. Các bạn có tưởng tượng được cảnh chồng mình chạy xe về nhà, người bê bết máu, ói mửa khắp nhà. Tôi vừa phải chăm sóc vết thương vừa dọn dẹp chiến trường anh gây ra. Cũng có lần, anh về nhà đập phá đồ đạc trong nhà và xô đẩy tôi như thể lúc ấy tôi là cái gai trong mắt anh.

Tôi đã nhờ từ bạn bè anh đến gia đình chồng khuyên nhủ nhưng vì cái tôi của anh quá lớn. Anh càng ngày quá đáng, chỉ biết sống cho bản thân, thỏa mãn nhu cầu cá nhân. Đối với bạn bè, anh luôn là người bạn tuyệt vời, chơi hết mình. Nhưng đối với gia đình thì khác. Anh chẳng bao giờ quan tâm tôi buồn gì, vui gì, thích gì hay đang nghĩ gì. Tôi cần một bờ vai để có thể dựa vào, cần một cánh tay có thể ôm lúc tôi cần sự che chở và hơn hết tôi cần một người chồng để có thể tâm sự, chia sẻ buồn vui.

Chúng tôi sống chung một mái nhà nhưng chẳng mấy khi nói chuyện. Một mình tôi phải đóng vai con dâu và con rể. Vì anh chẳng bao giờ quan tâm đến ba má anh, nói chi là gia đình tôi. Ba mẹ chồng chỉ biết gọi cho tôi.

Đọc đến đây chắc chắc các bạn sẽ cho rằng, tôi cũng chỉ biết nghĩ cho mình mà không nghĩ rằng chắc là chồng có chuyện gì khó nói, có chuyện gì suy nghĩ lo lắng nên mới như thế. Tôi nghĩ cho mình nhưng cũng nghĩ cho anh. Tôi cũng tìm hiểu lý do tại sao anh lại như vậy. Tôi cũng đặt mình vào vị trí của anh để nghĩ cho anh. Nhưng thật sự, tôi chỉ nhận ra, anh sống cá nhân quá.

Chuỗi ngày sau kết hôn thật đau buồn với tôi. Hầu như đêm nào tôi cũng khóc vì buồn tủi. Tôi lại không thể nói được với ai, nhất là gia đình. Tôi không muốn họ lo lắng. Đôi lúc tôi đã nghĩ đến cái chết để giải thoát bản thân, giải thoát cho sự lựa chọn sai lầm của mình. Nhưng rất may tôi đã không làm vậy.

Cưới nhau được một năm, 2 bên gia đình mong cháu vì anh là con một. Còn tôi cũng mong con, và tôi cũng tự an ủi, có con rồi biết đâu anh sẽ lo lắng cho gia đình nhiều hơn. Các bạn biết không, biết mình có con, tôi rất đỗi vui mừng, tôi lao vào phòng báo tin cho anh. Không giống như tôi mong đợi, anh tỏ ra bình thường và có chút khó chịu. Sau này tôi có nói cảm nghĩ của mình thì anh bảo lúc đó anh mới ngủ dậy, chưa được tỉnh táo. Tôi thật sự hụt hẫng.

Mang bầu, tôi hầu như phải tự chăm sóc bản thân. Và anh vẫn cứ đi đêm như thường. Tôi nhớ suốt đời, cái lần anh chở tôi đi ăn cùng bạn bè. Lúc này tôi mang bầu cũng được hơn 8 tháng. Ngồi chơi lâu nên tôi hơi mệt. Anh chở tôi về. Trên đường về, bạn bè anh gọi quay lại đi tiếp tăng 2, thế là anh thả tôi dọc đường và bảo tôi tự đi về để anh quay lại cùng bạn. Tôi nghĩ, anh đã xem cuộc vui với bạn bè lớn hơn sinh mạng của mẹ con tôi. Tôi chỉ biết cười trong nước mắt và đi xe buýt về.

Sinh con, má tôi ở quê vào chăm sóc tôi và bé Bin. Anh phó thác việc chăm con cho tôi và má. Không những vậy, anh lại có những hành động và lời nói làm tổn thương tôi và má tôi vì không làm theo ý anh. Trong tháng nhưng tôi đã ngất xỉu nhiều lần vì kiệt sức và buồn. Vì thương con thương cháu, má tôi chấp nhận chịu đựng ở lại chăm Bin giúp tôi. Bin được 7 tháng, tôi biết mình có bầu lần 2.

Tôi đắn đo suy nghĩ, nhưng vẫn quyết định sinh con vì con là máu mủ của mình. Vừa có bầu, vừa chăm con nhỏ, vừa đi làm, tôi thật sự rất mệt mỏi. Đêm con khóc, anh vẫn ngủ như thường. Đêm con sốt, kêu anh về, anh bảo đang đi công việc quan trọng nên về rất trễ. Hôm sau tôi tình cờ biết được việc quan trọng của anh là đi tiệc sinh nhật bạn.

Trong một lần đi nhậu say về, anh lại kiếm chuyện gây sự với tôi. Sau này tỉnh rượu bản thân anh cũng thừa nhận không biết anh gây chuyện vì lý do gì. Má tôi vì bảo vệ tôi đã bị anh xô bị thương ở tay, còn tôi cũng bị anh xô xuống sàn. Lúc ấy, như bản năng, tôi sờ vào bụng mình. Rất may con vẫn bình yên. Sau hôm ấy tôi đã quyết định chia tay anh. Tôi không thể chung sống với con người vô trách nhiệm làm chồng, làm cha như thế. Sức chịu đựng nào cũng có giới hạn.

Tôi đã quá chán nản và mệt mỏi với cuộc sống gia đình mà không phải là gia đình. Nhưng anh lại năn nỉ, xin lỗi, hứa thay đổi. Tôi thì chỉ nghĩ cho con, vì lúc này một đứa chỉ mới 11 tháng, một đứa còn nằm trong bụng. Tôi chấp nhận ở lại. Số phận đàn bà thật buồn!

Bé thứ hai ra đời. Lúc này ba má chồng lên ở cùng chúng tôi. Lại bài cũ, anh vẫn không tiếp gì được trong việc chăm sóc con cái. Mới sinh được 2 tuần là tôi đã làm hết việc này việc kia trong nhà và chăm sóc 2 con. Má chồng tôi cũng không được khỏe vì tuổi già. Bun (bé thứ 2) được 2 tháng, trong một lần giận nhau, anh muốn gần gũi để làm hòa, tôi không cho phép vì chẳng có tâm trạng nào. Anh đã xỉ nhục tôi “Thà đem tiền cho gái còn sướng hơn”. Tôi bị sốc các bạn ạ. Tôi còn thua một cô gái làng chơi.

Ngay ngày hôm sau tôi xin phép ba má chồng cho chúng tôi được ly dị. Ông bà ở với tôi một thời gian cũng thấy được con ông bà quá đáng như thế nào nên hoàn toàn đồng ý cho tôi cùng 2 đứa nhỏ ra ngoài thuê nhà ở. Lúc này anh lại năn nỉ và xin thời gian để sửa đổi. Tôi lại chấp nhận cho anh thời gian 3 tháng. Nếu không có gì thay đổi dù nhỏ nhất thì không còn gì níu kéo tôi được.

Bun được 4 tháng thì tôi bắt đầu đi làm lại. Vì ông bà lớn tuổi không chăm cháu được nên tôi gửi trẻ cả 2 bé. Con 2 đứa, tiền sữa, tiền tã, tiền gửi trẻ,... thế nhưng gia đình chỉ sống dựa vào thu nhập của tôi và lương hưu của ba chồng, vì công việc anh không ổn định nên thu nhập thất thường. Sáng đi làm, chiều tranh thủ về chăm con. Tôi như kiệt sức.

3 tháng rồi 5 tháng trôi qua, anh vẫn vậy, không có gì thay đổi về cách sống và tính tình. Tôi quyết định ra đi và lần này tôi đủ dũng khí để làm điều đó. Tôi thuê nhà ở gần đó, chưa tới 300m vì chỉ nghĩ, như thế ông bà sẽ tiện qua thăm cháu, chồng tôi thăm con. Biết đâu chồng tôi thay đổi thì chúng tôi lại quay trở về với nhau vì dù gì cũng có 2 mặt con.

Tôi vẫn nghĩ cho gia đình như thế đấy. Tôi xin phép ông bà cho tôi và các con ra ngoài, ông bà không nói gì vì sự thật quá rõ ràng. Tôi thông báo cho ông bà và chồng tôi ngày tôi sẽ dọn đi. Nhưng đến ngày đó thì cả ông bà và chồng tôi đều tránh mặt về quê với lý do là xúc động quá không chịu được cảnh chia ly.

Má tôi một lần nữa khăn gói từ quê vào chăm con tiếp để tôi đi làm. Thời gian đầu ông bà và chồng tôi vẫn tới lui thăm cháu thường xuyên. Tôi không ngăn cản gì cả. Nhưng được 2 tháng, trong một lần nhậu xỉn, chồng tôi lại qua quấy rối đòi đốt nhà tôi đang ở, trong khi 2 đứa nhỏ đang ngủ ngon trong nhà. Báo hại đêm đó cả nhà tôi phải khăn gói đèo bồng nhau ra khách sạn ngủ. Tôi không hiểu anh là chồng kiểu gì, sáng còn nhắn tin mật ngọt chúc mừng sinh nhật vợ, tối sang nhà quậy phá và nhắn tin đòi giết vợ.

Sự việc chưa kết thúc ở đó. Được một tháng, trong lần tôi không có nhà, chồng tôi đã đến nhà đang ở bắt Bin về nhà bên kia và báo tôi biết là sẽ để con bên đó cho đến khi tòa ra quyết định. Được má tôi báo tin, tôi như người con thú hoang bị người ta bắt mất con. Tôi qua dẫn con về vì nghĩ con còn quá nhỏ, có xa mẹ được đâu, ba nó trước giờ có chăm sóc được con đâu. Ông bà thì già yếu và hơn hết, Bin và Bun phải ở cùng với nhau để các con biết thương yêu nhau, sau này đùm bọc nhau mà sống.

Tôi qua nhà xin dắt con về. Nhưng thật đáng sợ, chồng tôi và ba má chồng bảo tôi không được đưa thằng nhỏ đi đâu hết. Tôi đã tự ý đưa 2 đứa nhỏ ra ngoài mà không được sự đồng ý của họ, và đưa đi lúc họ không có nhà. Thì ra họ đã có sự sắp xếp, chuẩn bị sẵn từ lúc tôi thông báo ra đi. Trước giờ tôi vẫn nghĩ ba má chồng tôi là người hiểu biết, hiểu tình đạt lý. Giờ thì tôi đã được sáng mắt rồi. Sống hết lòng vì chồng, vì gia đình chồng làm gì để phải chịu hậu quả thế này.

Con tôi mới tí tuổi đã phải chứng kiến cảnh người lớn động tay động chân. Tôi đã nhờ chính quyền địa phương can thiệp nhưng họ chẳng giúp gì được vì trên danh nghĩa chúng tôi vẫn là vợ chồng. Chỉ khi nào tòa tuyên án thì họ mới nhúng tay vào.

Các bạn nói xem tôi phải làm sao bây giờ? Tôi thật sự đang cần mọi người giúp đỡ. Tôi không thể ngồi đây đợi chờ bản án của tòa được.

Theo vnexpress

- Tư vấn qua website [Tại đây].
- Đặt lịch tư vấn tâm lý riêng tư ở đây.
hôn nhân gia đình, chồng ngoại tình, phản bội, quan hệ đồng giới, bàng hoàng, đau khổ, bế tắc, cửa sổ tình yêu
Chồng em năm nay 42 tuổi. Khi em mang bầu bé thứ hai được 7 tháng, em phát hiện ra chồng mình có...
tình yêu, làm lại từ đầu, đau khổ, thất vọng, mệt mỏi, so sánh, chia tay, làm hòa, tôn trọng
Thời gian đầu thực sự toàn màu hồng. Nhưng càng ngày mối quan hệ càng đi xuống, những trận cãi vã...
tâm sự hôn nhân, mâu thuẫn với nhà chồng, chỉ tiêu, mâu thuẫn chi tiêu, ra ở riêng, chung sống, chấp nhận
Bốn năm trôi qua mọi chuyện dù to nhỏ xảy ra trong nhà em cũng chưa từng nói cho anh em nhà chồng...
tâm sự gia đình, không hạnh phúc, chồng coi thường, thương mẹ,ly hôn, không tôn trọng, kinh tế khá giả, cuộc sống, hôn nhân, đối nhân xử thế, đối xử, tôn trọng, số đỏ
Chồng em rất thương con, có trách nhiệm với gia đình nhưng anh hay nhăn nhó với vợ, lúc nào cũng...
đồng tính, chat sex nam, lánh mặt vợ con, hưng phấn với nam, ghen tuông, dồn nén cảm xúc, giữ bí mật, thay đổi tâm lý, sống chung với lũ, say nắng, khổ tâm, ly hôn, bình phong
Chồng tôi 45 tuổi, khoảng 3 năm nay anh nghiện chát trên face và tâm lý có thay đổi thích trai...
kết hôn, ngoại tình, kinh doanh, lừa, vỡ nợ, áp lực, mệt mỏi, nhường chồng, lấy tiền trả nợ
Nói chung trong thời gian đó anh vẫn lo lắng cho gia đình và tính anh đặc biệt rất thương con....
cửa sổ tình yêu, lựa chọn, kết hôn, băn khoăn, tình yêu, không có, gia đình, áp lực, bệnh tật.
Tôi đã từng nghĩ, là con gái thì nên chọn lấy người yêu mình như vậy là đủ. Nhưng hiện tại tôi...
lười biếng, ích kỷ, ỷ lại, thói quen, tính cách, tổn thương, thiệt thòi, cửa sổ tình yêu
Anh ấy ỷ có cha mẹ giàu, phụ cấp nên công việc nào cũng chê, tới giờ vẫn chưa đi làm gì hết (34...
Nội dung khác
đuổi vợ, về ngoại, hối hận, xin tha thứ, không chấp nhận
Trong lúc nóng giận, em đã sang mời các bác trong nhà cô ấy sang nói chuyện và đã đưa hết tiền...
08:15 - Tư vấn
mực xào, mực xào cà ri, cua so tinh yeu
Mực thấm đẫm gia vị cà ri tỏi ớt, đậm đà, thơm nức mũi, chỉ cần ăn cùng cơm nóng cũng đủ ngon....
13:35 - Tin tức
chiêm tinh, nghiệm, Cung hoàng đạo, dự báo tương lai, dự báo tháng 6, dự báo may mắn, nắm bắt thời cơ, cua so tinh yeu
Vận may của bạn trong tháng 6 này sẽ như thế nào? May mắn không phải lúc nào cũng xuất hiện, nếu...
08:02 - Tin tức
Có nên dùng thuốc tránh thai khẩn cấp khi cho con bú không ?
Em có mua thuốc khẩn cấp loại mifepriston 10mg để uống rồi nhưng đang cho con bú có ảnh hưởng đến...
08:05 - Tư vấn
Chăm sóc rốn, trẻ sơ sinh, cua so tinh yeu
Nhiễm khuẩn rốn và uốn ván rốn sơ sinh chiếm một tỉ lệ khá cao trong các trường hợp tử vong sơ...
19:05 - Tin tức
dậy thì, điều kiện, nữ giới, 15 tuổi, 8-12 cm, 2 cm, điều kiện sống, dinh dưỡng, chế độ ăn uống, cuasotinhyeu
Em là nữ, năm nay em 15 tuổi, cao 1m52 nặng 42kg. Em bắt đầu có điều kiện từ hè năm lớp 7. Từ...
08:05 - Tư vấn
sinh thường, sa tử cung, ra máu, đau bụng dưới, xương m.u, sinh xong, cơ quan sd, cuasotinhyeu
em sinh thường con thứ 2 được 16 ngày. 2 ngày nay sáng em cứ thấy bị ra 1 ít máu màu như máu cá...
19:35 - Tư vấn
vận đào hoa, 3 con giáp, cuối tháng 12, cửa sổ tình yêu.
Những người tuổi Mùi vào nửa cuối tháng 12 năm 2018 sẽ nghênh đón vận đào hoa rực rỡ.
16:02 - Tin tức
Em gãy tay trái và mỗ sau đó 15 sẽ tái khám nhưng trước khi tái khám em có quan hệ liệu có ảnh...
17:02 - Tư vấn