"Đắng nghẹn" khi ngồi trên đống tiền mà bị chồng "keo" quản lý.

Chồng em thì đi làm giờ hành chính. chồng em có một số ưu điểm như sau: không trai gái, không rượu chè, không nhậu nhẹt, chí thú làm ăn.

Chào Chị!  Em nay nay 39 tuổi, chồng em 46 tuổi, vợ chồng em cưới nhau được 13 năm, con trai lớn 13 tuổi, con gái nhỏ 11 tuổi. Hiện giờ em rất đang băn khoan giữa quyết định li hôn hay sống tiếp với chồng em.

 

Hai vợ chồng em cùng làm ở một trường giáo dục, do đặc thù công việc nên chỉ khi nào có giờ em mới lên lớp, ngoài thời gian lên lớp thì em phải soạn bài, chuẩn bị bài vở và lo cho gia đình con cái. Chồng em thì đi làm giờ hành chính. chồng em có một số ưu điểm như sau: không trai gái, không rượu chè, không nhậu nhẹt, chí thú làm ăn. Thế nên khi lấy nhau, lúc đó chồng em 33 tuổi thì đã mua được 2 lô đất, 1 lô 70 triệu, 1 lô hơn 100 triệu, ngoài ra cũng có khoảng 200 tiền tiết kiệm. còn em vừa đi làm 1 năm lương thử việc cũng chỉ đủ sinh sống chẳng có ít tiền tiết kiệm nào.

 

Hồi mới lấy nhau, chồng em cũng chẳng đưa lương, cứ để tự em phải xoay sở bằng lương của em, với lương giáo viên tập sự thì không đủ (chồng em sống trong gia đình khá giả nên cũng phải ăn uống đầy đủ không thể đạm bạc), thỉnh thoảng chồng em để cho 1 triệu trong ngăn tủ để chi tiêu thêm. Em cũng chẳng ý kiến gì mặc dù có lúc chẳng còn tiền để tiêu.

 

Sau khoảng 1 năm chồng em cũng đưa tiền cho em quản lý, nhưng bắt em phải ghi đầy đủ chi tiêu từng mục ra sổ, tiền gửi ngân hàng cũng ghi sổ, em cũng làm theo đầy đủ, nên không nói gì được em. Đến khi em sinh 2 cháu, cháu lớn biếng ăn, quấy khóc, còi cọc nên cả 2 đứa đều uống sữa xịn, thuê 1 người giúp việc (1 triệu/tháng), hàng tháng vợ chồng em đóng họ 1,8 triệu. Tổng cộng chi phí khoảng 10 triệu  hoặc hơn (tùy tháng).

 

Đến tháng chồng em kiểm tra sổ đều kêu ca là chi tiêu gì lắm thế, 1 tháng hơn 10 triệu, lương chi không đủ. Em hỏi anh thấy khoản nào nhiều hay vô lí thì anh nói, tất cả khoản chi đều được sự đồng ý của anh chứ em có tự ý mua gì đâu, anh không nói được khoản nào nhưng vẫn tỏ thái độ hậm hực. Nói về kinh tế của vợ chồng em thuộc diện có tiền.

 

hôn nhân gia đình, gia trưởng, ky bo, ích kỷ, kiểm soát, sự chấp nhận, ly hôn, băn khoăn, mệt mỏi, cửa sổ tình yêu

 

Nhờ vốn chồng em tích cóp được, + tiền mừng cưới trừ chi phí dư mấy chục triệu, xong vợ chồng em cho người ta mượn trả lãi, rồi ngoài lương thì chồng em cũng có thu nhập ngoài lương cũng đc kha khá, sau đó vợ chồng em tiếp tục mua đất. còn lương của em lúc lấy nhau thì 2,7tr/tháng sau 13 năm thì được 8 tr/ tháng (Tết vợ chồng em được thưởng vài chục triệu đều đưa vào gửi tiết kiệm). sau 13 năm vừa lướt vàng vừa lướt đất, tính ra đến thời điểm này vợ chồng em cũng 7 lô đất trị giá khoảng 25 tỷ, trong đó 2 lô đất chồng em mua trước khi cưới trị giá 3 tỷ, số tiền này chủ yếu do vợ chồng em đầu tư đất đúng hướng nên lời nhiều. (vay mượn tiền nội ngoại và vốn vợ chồng em mua sau, 2,3 năm đất tăng lên gấp 4 lần)

 

Ngoài ưu điểm nêu trên thì chồng em có vài nhược điểm lớn là ki bo, ích kỷ, gia trưởng, sức khỏe yếu. Có lần 1 thẻ tiết kiệm 30 tr gửi kỳ hạn 12 tháng em đi rút lãi về anh đòi chứng từ của ngân hàng. Em nói là em không xin vì muốn lấy lại phiền họ photo mất thời gian, nếu anh sợ không đúng thì nhân lãi xuất với kỳ hạn là ra tiền lãi. (số tiền, lãi xuất, ngày gửi đã được lưu file quản lý tiền trong máy tính), anh ấy bảo tính vậy không đúng, hàng tháng lãi đẻ ra lãi chứ (trong khi gửi kỳ hạn 12 tháng, em nghĩ chồng em kiếm cớ đòi chứng từ chứ chồng em làm sao không biết điều này được), rồi anh ấy bắt em chạy ra ngân hàng xin chứng từ về, em cũng phải đi, số tiền khớp trên giấy mới thôi. Từ đó mỗi lần đi rút ngân hàng em đều mang chứng từ về.

 

Cho đến năm thứ 5 lấy nhau, mẹ chồng hỏi mượn 90 triệu cho con trai mượn (tức anh trai chồng em), bà có tiền nhưng chưa đến kỳ hạn, vàng thì bà không muốn bán, bà hỏi em, em bảo tiền là chồng con quản lý con không có quyền gì cả, mẹ cứ hỏi chồng con, anh ấy đồng ý là được), mẹ hỏi anh ấy đồng ý, mẹ bảo 2 tháng mẹ sẽ trả. Đến 2 tháng mẹ nói với em rằng kỳ hạn chưa đến mà vàng thấp nên mẹ chưa muốn bán.

 

Em cũng thật thà bảo chắc không sao để con nói với chồng con vì nhà con chưa cần tiền. Thế là về anh ta chửi em lên bờ xuống ruộng, cô không biết quản lý tiền nong,... em bảo sao anh vô lý thế anh là người cho mẹ anh mượn tiền giờ mẹ chưa trả được sao anh lại đổ tội lên đầu em, em thấy em chẳng có tội gì. anh ta bảo em đồng ý cho mẹ mượn nên anh mới phải đồng ý. Em bảo em không nói cho mẹ mượn, em bảo mẹ hỏi anh... thế là tịch thu quyền quản lý tài chính của em. Sau đó em đưa ra thỏa thuận: lương em để đi chợ và chi tiêu cho em + 3 tr tiền lãi chi xăng điện thoại, ga, điện nước... , lương anh thì chi tiền học sữa, phát sinh... thu nhập ngoài lương thì tiết kiệm, làm ăn, em có bổn phận nộp tiền cho chồng em giữ (nếu anh thấy lương em đi chợ nhiều thì anh bớt lại, có bao nhiêu em chi bấy nhiêu),

 

Chồng em chi tiêu bao nhiêu em cũng chẳng thèm hỏi, em cứ tiêu trong khoản thỏa thuận. Chồng em bệnh tiểu đường nên ăn uống kiêng khem, và đòi ăn đạm nhiều, mực thì mực nhỏ không ăn, tôm em cũng toàn mua tôm biển, trái cây 1 tháng ăn hết 1 tạ. Nếu ăn đạm bạc một tí là chồng em bảo cho lợn ăn hay sao (vì tiền ăn khoán cho vợ chi).

 

Nói về em, em xinh xắn, không thuộc tuýp người phụ nữ yểu điệu nhưng thuộc diện khỏe mạnh, có trình độ, ứng xử khéo léo, đảm đang, tháo vát, trong gia đình chồng, tại cơ quan hay xóm láng đều không ai chê, bạn bè thì bảo em là super women vì cái gì em cũng biết làm và không bao giờ đau, bệnh nhức đầu, bầu bì đến ngày đẻ cũng làm như thường, việc nặng trong nhà là em làm, đi chơi bằng xe bus, hết chỗ thì 3 bố con ngồi em đứng, xe máy chồng em hết xăng thì 3 bố con đứng vệ đường còn em dắt xe 700m để mua xăng, đồ vật cần bưng bê là vợ bê còn chồng chỉ tay 5 ngón (vì chồng em yếu, tiểu đường đôi lúc còn đau lưng, cách đây vài năm khi em bị sốt siêu vi mẹ chồng nửa đùa nửa thật," nhà có mỗi con trâu mà nó ốm thì ai làm cho''). Người lớn trong cơ quan thì khen ngoan, biết điều, chẳng thấy cãi ai bao giờ.

 

hôn nhân gia đình, gia trưởng, ky bo, ích kỷ, kiểm soát, sự chấp nhận, ly hôn, băn khoăn, mệt mỏi, cửa sổ tình yêu

 

Em có nhược điểm là hơi hậu đậu, nhưng chưa gây hậu quả nghiêm trọng, vài tháng đập một cái chén hoặc tự cắt vào tay... nhưng em làm 100% việc nhà, đưa đón con, chồng không những không đụng việc gì mà được phục vụ chu đáo, quần áo đc là lượt thẳng tắp, đi công tác là vợ xếp vào va li từ A-Z, vợ đẻ, lúc em đẻ đứa thứ 2, 3 mẹ con em ngủ 1 giường, khóc mếu coi nhau, anh ấy ngủ giường tầng dưới, vợ phải mắc màn, ăn thì vợ bê mâm dọn dẹp (1 tháng sau khi đẻ con) anh ấy chưa phải phục vụ em một tí việc gì cả. Người giúp việc làm ban ngày.

 

Người lúc việc thì lúc có lúc không, vì anh ấy quá khó tính, thay 8 người giúp việc và hầu nhưng là anh ấy chê bai người ta, và khắt khe nên người ta tự nghỉ. lấy chồng sinh con 2 đứa liên tục, 4 năm đầu em không được về ngoại (em ở Phú Yên, ngoại ngoài bắc), cho đến khi cai sữa con bé thứ 2 mới được về (lúc ấy cháu đc 2 tuổi), đi theo diện đi công tác, em và cháu lớn về ở nhà có bà nội hỗ trợ và giúp việc. thế mà 5 ngày, khi xong việc cứ bắt em phải về ngay không cho ở nữa. em cũng đổi vé về.

 

Lúc về em đâu dám lấy tiền nhà về đâu, chi bằng tiền công tác và tiền tàu xe đi phép. Tưởng con nhỏ lâu mới đc thăm ngoại đã đành, ai dè sau này cũng chẳng cho em về, thi thoảng kết hợp đi công tác, lần nào về cũng phải cãi vã này kia mới đc về. có lần em về quê đưa cho em 5 tr, xong lúc về em bảo đưa tiền đóng học cho con thì anh ta hỏi thế hết tiền rồi à. em ghét quá xoay được 5 tr đưa lại cho anh ta bảo không dùng đến, rồi anh ta cầm.

 

Gần đây con em lớn, em nghĩ là khoảng 1,5 năm em sẽ về thăm bố mẹ 1 lần nhưng không biết có đấu tranh được không. Nhà em hỏng hóc cái gì cũng mắng mỏ em. ví dụ quạt bị nứt cổ, máy giặt hỏng, bình nước nóng nằm trên gần trần nhà có dây điện chạy âm tường hỏng hóc cũng càm ràm em. Máy tính của em dùng 9 năm mà bị hư ổ cứng nên phải đi thay, hết 1,5 tr, theo thỏa thuận thì chồng em phải lấy tiền nhà để chi, nhưng cứ càm ràm em thường xuyên để máy ở chế độ ngủ, nóng máy nên nó hỏng, rồi bảo máy tính của em em tự lo. trong khi đó ai cũng bảo dùng máy tính 9 năm chưa hỏng hóc sửa chữa gì là quá bền. quần áo chồng em luôn được là lượt -

 

Hôm tết thưởng mấy chục triệu em đều nộp hết còn khoản 5 tr em không nói gì. anh ta ngồi cộng tiền thưởng 5 tr, thi đi công đoàn 2,5 trăm... em bắt đầu nóng mặt. em bảo anh không để em tiêu tết à. (tiền cho nội, ngoại chồng chi, ngoại 2 tr, nội 10 tr, em cũng chẳng nói gì, vì ông bà nội thì giúp đỡ nhiều hơn do ở gần, với lại chồng em làm ra tiền hơn em nên em không ý kiến gì cả, em bảo anh muốn cho bố mẹ bao nhiêu cũng được em thoải mái vui vẻ, nhưng chưa bao giờ anh ấy đề xuất cho ngoại nhiều hơn).

 

Thế rồi anh ấy bảo em cộng hết các khoản ra đây, cần chi là chi. em ngồi cộng vào: tiền đi đám cưới học trò em nó mời, tiền sinh nhật thầy giáo người ÚC (thầy giúp em nhiều lắm), tết cũng có quà cho thầy, tiền làm tóc xoăn, tiền may 1 váy, 1 áo dài, 1 đôi giầy, tiền mua khám bệnh, mua thuốc canxi uống (gần đây em đau chân đi khám bác sĩ bảo em bị loãng xương nặng, mật độ xương chỉ 65%), bác sĩ cho thuốc uống 1 năm liên tục, nhưng một loại đắt tiền phải mua (420 ngàn/ tháng), mua 1 cây son, 1 chai mỹ phẩm, thôm 1/1 mời bố mẹ chồng và anh chị chồng đến nhà ăn chi 1,5 tr (tất cả chi trong 2 tháng trước tết).

 

Khi em cộng thành 8,8 tr (vượt số tiền 5 tr mà anh ta định đòi) thế là anh ta thôi không nói gì nữa. anh ta có tật xấu, cứ thấy em rảnh một tí, con chơi không học là kiếm cớ càm ràm, rằng không dạy con học, không thế này thế kia... đến nỗi con gái nhận xét nhà này bố hay càm ràm, lúc nào thây con và mẹ chơi là càm ràm. có lần đi chơi để quên chìa khóa phòng trong phòng nghỉ, mà em ra trước, anh ta và con trai ra sau. thế là chửi 1 nửa ngày vì không thu vén lo cầm chìa khóa, phải chờ đợi, phiền phài người ta mang chìa khóa dự phòng đến, do bà cầm chìa khóa dự phòng lại về nhà. em thấy 1 phần lỗi của mình nên không nói gì nhưng anh ta cáu kỉnh và nói nhiều nên em tối nghỉ ngơi trong phòng em nói, em bảo lỗi của cả em và anh mà sao anh cứ nói em như thể 100% lỗi ở em, con trai bảo, không con thấy lỗi 70% của bố 30% của mẹ vì lúc ra con hỏi bố cầm chìa khóa chưa, bố bảo cầm rồi, nên con mới đóng cửa (do anh ta tưởng con trai hỏi chìa khóa xe máy)

 

Từ tết giờ, em ít giờ giảng, sang tháng 4,5,6 mới dạy nhiều, nhưng em cũng có việc ở nhà là viết bài và viết đề cương nghiên cứu khoa học, tuy nhiên vì làm ban ngày nên tối cũng rảnh hơn, trưa ngủ dạy muộn hơn. thế là chồng em kiếm cớ, 2-3 ngày lại kiếm chuyện gây sự. em bị loãng xương nên gần đây ngồi lâu là đau lưng, lại chuẩn bị đến tháng nữa, ngày hôm qua ngồi cả ngày làm việc ở nhà đau lưng quá, tối lúc nấu cơm xong em cũng đứng lắc hông (kiểu erobic) cho khỏe rồi đi đón con học thêm, làm kem cho con... đến 8h30 tối mặc dù mỏi lưng lắm nhưng nghĩ chồng hết áo là sẵn nên vẫn là cho chồng 2 áo sơ mi, con trai 2 cái, con gái 2 cái váy để mặc thứ 5,6 rồi đến chủ nhật là tiếp, rồi lên giường nằm vì đau lưng quá. sáng em đang chuẩn bị kho sườn để chồng ăn cơm, nhưng con gái lâu không ăn mì tôm nên bảo hôm nay ăn mì tôm. thì chồng cầm cái áo chưa là xuống, em đùa đùa nói, ơ sao áo là rồi không lấy anh lại lấy áo chưa là, anh ta càm ràm giọng cáu kỉnh: sao có mấy cái áo không là hết mà là được 2 cái. em nói:

 

Anh có biết em đau lưng lắm không? cố là 2 cái anh mặc đến cuối tuần (lúc em là chồng em nằm trên giường xem ti vi nên biết em là) thế là quát lên bảo kêu ca à, nhảy ầm ầm thì được (í là em tự lắc hông hồi tối), là cái áo thì lý do, sáng thì cho con ăn mì tôm (ý chồng em là em giả vờ đau lưng). ăn chơi với ngủ cả ngày thì được là quần áo thì gây chuyện, làm mình làm mẩy,... để cho ông còn làm ăn chứ... em cãi lại vài câu là anh gây chuyện chứ em gây chuyện gì? rồi bỏ lên phòng ở tầng 2, chồng em tiếp tục càm ràm, không làm gì chỉ ăn với ngủ, ăn mì tôm,...

 

Khoảng 20 phút sau cho đến khi xe máy nổ để đi làm. (trong khi những năm gần đây chồng em cũng chẳng làm hơn em là mấy, mỗi tháng hơn 1tr tiền lương, 1 năm đi công tác khoảng 12 lần, mỗi lần công tác phí đc 2-3 tr/lần, thưởng tết hơn em 15 tr, chẳng quan chức gì). nhưng hễ có tiền đi công tác về là gom góp giấu đi (tưởng em ko biết), để vài trăm trong túi, xong toàn kêu nhẵn như đít ếch, bảo cho con đi học môn bóng bàn cho khỏe, không đồng ý, kêu nhẵn như đít ếch, toàn tìm cách giấu tiền để vợ khỏi nhìn thấy. em thì quá tinh ý, chỉ một hành động nhỏ của anh ta là biết tỏng tòng tong chồng em làm việc cùng với ai cũng xảy ra cãi vã, to tiếng, internet, điện thoại, thợ mắc rèm, thợ mộc làm cầu thang... bán 10 lô đất thì phải cãi vã với 8-9 chủ đất. ...

 

13 năm chung sống có rất nhiều chuyện buồn lòng nhỏ nhặt như em kể trên, nhưng em cảm thấy phiền lòng và mệt mỏi, em cũng đã từng viết đơn li hôn 6 tháng trước, và từ bỏ mọi tài sản không lấy thứ gì trừ xe máy, em chỉ nhận nuôi 2 con. Xong bố mẹ chồng làm công tác tư tưởng vài tuần và hứa sẽ bảo ban lại con trai, phần vì xấu hổ, vì thương con nên lại thôi.

 

Đến nay em thật mệt mỏi, cứ nghĩ sẽ cố chịu cho đến khi con lớn nhưng như thế này em thấy mệt mỏi quá. em nhờ chương trình cho em ý kiến. Em xin chân thành cám ơn!

-Gửi Tâm Sự tại đây để được tư vấn MIỄN PHÍ -Tư vấn với Chuyên Gia gọi 19006802

Em thân mến!

 

Chẳng có một ai lại mong muốn cuộc sống của mình nhuốm màu buồn thương và đầy rẫy sự mệt mỏi. Thế nhưng có rất nhiều người không hiểu vì sao lại chọn cách ở lại trong một mối quan hệ không hạnh phúc ngay cả khi họ thấy nó không còn được trọn vẹn.

 

Nhiều người vẫn thường tự thuyết phục bản thân mình rằng một ngày nào đó mối quan hệ sẽ trở nên tốt đẹp hơn, sự nhẫn nhịn và chịu đựng của họ sẽ được đền đáp. Thế nhưng, thực tế luôn phũ phàng, có những việc không phải cứ cố gắng thì sẽ được như những gì mong đợi bởi lẽ có những sự việc sự cố gắng đó phải đến từ hai phía. Đơn cử như trong hôn nhân, chồng ngoại tình cộng thêm sự vô tâm và vợ cố gắng nhẫn nhịn, tha thứ cho chồng chỉ vì giữ cho con một cuộc sống hạnh phúc và rồi bản thân người vợ cũng cố gắng sửa đổi những tính cách để hoàn thiện bản thân mình hơn nhưng cuối cùng họ nhận được gì? Vẫn còn tình trạng ngoại tình, vẫn là một người chồng vô tâm, hờ hững. Rốt cuộc hạnh phúc trong cái gia đình đó có thực sự còn hay không?

 

Có hàng ngàn lý do đẩy cuộc sống hôn nhân rơi vào vực thẳm. Người thì đau khổ vì chồng ngoại tình, người thì do mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, người thì lại ấm ức do chồng không cùng quan điểm sống, có người bất mãn, chán nản khi chồng không chịu chia sẻ…Thế mới nói, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Tùy vào sức chịu đựng của từng người mà quyết định đến việc ở hay đi trong cuộc hôn nhân ấy.

 

Giả sử như trong trường hợp của em. Nếu như để bàn luận, sẽ có rất nhiều ý kiến trái chiêù. Người thì cho rằng cuộc sống vợ chồng bao giờ cũng có mâu thuẫn, giữ vợ chồng em vấn đề chủ yếu xoay quanh chuyện tiền bạc, kinh tế trong nhà và xuất phát do chồng em là người quá chi ly, hẹp hòi. Tuy nhiên về cơ bản thì chồng cũng không có nhược điểm nào nữa, biết tính chồng thì nhịn cho êm nhà. Nhưng có những người lại không thể chịu đựng được 1 ông chồng quá chi ly, tính toán với vợ như thế. Hơn nữa lại không có sự chia sẻ với vợ trong mọi công việc nhà, dường như với anh ta tiền là tất cả. Thế cho nên trong trường hợp này ở lại hay rời đi là phụ thuộc vào sức chịu đựng của em cũng như quan điểm của em về vấn đề này. Nếu một người họ coi trọng vấn đề tiền bạc và hai vợ chồng cũng đã chung sống với nhau hơn 13 năm thì việc để thay đổi được con người họ sẽ là rất khó. Vì vậy, em cảm nhận bản thân chấp nhận được nhược điểm đó nhưng nhận được khá nhiều các ưu điểm khác từ chồng thì ở lại. Còn nếu như quá mệt mỏi khó chấp nhận thì hãy mạnh mẽ để rời đi và tìm cho mình một hạnh phúc.

 

Tất nhiên trước khi quyết định chấm dứt em hãy một lần thể hiện rõ mong  muốn của bản thân, cần  lên kế hoachj rõ ràng khi trao đổi với chồng: em cần gì mong muốn gì ở cuộc hôn nhân này, chồng em cần gì mong muốn gì ở em. Suốt khoảng thời gian qua em đã cố gắng ra sao, cũng như ghi nhận những ưu điểm của chồng. Tuy nhiên vấn đề mâu thuẫn lớn nhất cũng như chưa thể giải quyết được đó là do cách dùng tiền của hai người không đồng nhất vậy phải giải quyết ra sao? Đôi bên cùng tính toán đến tổng tài sản đã tích góp được, các khoản bắt buộc chi tiêu, khoản phát sinh... để từ đó có được con số tương đối cho đời sống. Hàng tháng sẽ tập hợp rồi xem mức thừa thiếu ra sao để cân đối. Rõ ràng các em đang ngồi trên "đống tiền" nhưng lại phải thắt lưng buộc bụng dằn hắt nhau cũng vì tiền, điều đó có quá vô lý không. Hãy nhẹ nhàng nhưng kiên quyết để bầy tỏ ý kiến cũng như nhận những đóng góp từ chồng. Nếu em đã đưa ra những phương án phù hợp với điều kiện hoàn cảnh rồi mà chồng em vẫn cương quyết gạt bỏ cũng như cố gắng tiếp tục yêu cầu em phải sống theo sự sắp đặt của anh ấy thì có lẽ em cũng hiểu mình cần làm gì

 

Khi hôn nhân không còn hạnh phúc, người đồng hành cùng em không thể gạt bỏ cái tôi để chấp nhận sự đúng đắn thì em cũng không thể cảm nhận được sự vui vẻ trong cuộc sống ấy thì đừng cố gắng để giữ. Cố duy trì một cuộc hôn nhân không hạnh phúc chính là biến gia đình thành nhà tù, em và các con là những người gánh chịu bởi vốn dĩ hạnh phúc nó đã  tan biến rồi. Còn tư tưởng em sẽ ra đi tay trắng chỉ cần nhận nuôi hai con thì em cần suy nghĩ lại thấu đáo. Tài sản hiện nay của gia đình là có một phần đóng góp của em, và pháp luật cũng đã quy định tài sản sẽ do thỏa thuận hoặc do Tòa quyết định dựa trên thực tế nên em cần có sự chuẩn bị rõ ràng. Em cần có tài chính để đảm bảo cho em cuộc sống bình thường cũng như đảm bảo cho các con có cuộc sống ít bị xáo trộn, Đây là quyền lợi và cũng là trách nhiệm mà em nên "nắm" lấy. Đôi khi không phải ra đi tay trắng là "quân tử" đâu em mà hãy nhận lấy những gì của mình và mình xứng đáng được nhận

 

Xã hội ngày nay, không còn quá nặng nề về vấn đề ly hôn, người phụ nữ cũng đã tự nhận thức được giá trị của bản thân mình, vì thế họ đã không ngần ngại chia tay và họ cũng biết rằng, cuộc đời rất ngắn ngủi thế nên hà cớ gì để chịu đựng, hi sinh vì những điều không đáng có. Có thể nhiều người sợ ly hôn vì nghĩ moị người sẽ bàn tán, con cái sẽ phải sống thiếu cha hoặc  mẹ. Đừng bao giờ sợ hãi bởi những điều tai tiếng ấy, vì người ta không thể nói mãi một câu chuyện của một người, rồi câu chuyện sẽ cũ và chỉ có bản thân mình là người chịu trách nhiệm trực tiếp cho lựa chọn, cho cuộc sống của mình mà thôi. Và cũng  có thể có nhiều người nghĩ rằng, vì con vì cái, vì muốn con có mẹ có cha nhưng em biết đó, hôn nhân là để hạnh phúc là nền tảng giáo dục con cái, vậy làm sao có thể tiếp tục khi bản thân mình đang nghĩ phải “chịu đựng” vì cuộc sống ấy? Phụ nữ một khi đã chấp nhận buông bỏ hết thì cái mà người phụ nữ cần là sự mạnh mẽ và dứt khoát. Chấm dứt cuộc hôn nhân không phải là chấm hết, hãy tin rằng đó là sự khơỉ đầu cho những điều tốt đẹp nhất. Suy nghĩ kỹ em nhé!

 

Chúc em những điều may mắn nhất!

CửaSổTìnhYêu
ngoại tình, cả hai đều có gia đình, không thể từ bỏ, quá giới hạn, nhớ quá nhiều
Thức tỉnh muốn ngăn chặn và dừng mọi việc lại không để ảnh hưởng và phá vỡ những gì đang có. Cố...
Lựa chọn người yêu, Người yêu bội bạc, bạn trai bội bạc, kinh nghiện ân ái, ngây thơ trong tình yêu
Anh nói anh thích vẻ dễ thương, đáng yêu của em mặc dù em nằm ngoài mẫu người anh thích nên anh...
ngoại tình, đổ bể, tha thứ, trả thù, ngốc nghếch, xin lỗi, phản bội, muốn trả thù
Em bảo anh ta xin lỗi em và cô ta, bởi kẻ có lỗi nhất là anh ta, anh ta xin lỗi, có vẻ cũng...
lo lắng, gần gũi, thân mật, tự nguyện, mối quan hệ, nhu cầu, tổn thương, cua so tinh yeu
Khi người con gái chưa chắc thuộc về mình mà mình lại có những đụng chạm như vậy thật đáng lo...
gia đình, đau khổ, mệt mỏi, hôn nhân, ngoại tình, lựa chọn, cửa sổ tình yêu.
Ngày con em mất, em đau đớn đến tột cùng; còn anh lại thản nhiên như chuyện bình thường, anh vẫn...
cửa sổ tình yêu, chia sẻ, quan hệ, ân ái, tình dục, người thứ ba, chấp nhận, tha thứ, chấp nhận.
Nhưng em đau lắm, em đã khóc rất nhiều. Em không thể chấp nhận được việc cô ấy có người khác và...
yêu người cũ bạn thân, cấm kị, bị nói xấu, đau khổ, thất vọng, mất niềm tin
Tuy nhiên đến khi nghe được những lời bịa đặt đó, cô bạn đó quay qua bảo em rằng, là em nhân cơ...
giới tính, gia đình, tâm sự cuộc sống, cha mẹ, tìm việc, thất nghiệp, chuyên gia tư vấn, cửa sổ tình yêu
Giờ cháu bi quan lắm, nhưng bố mẹ thì không biết gì về công chức nên cháu nói thế...
day dứt, mẹ đi lấy chồng, con gửi nhà ngoại, chăm con chồng, có thai con chung
Cuối năm 2019, em quyết định đi thêm bước nữa, và đã thỏa thuận trước với chồng mới và gia đình...
yêu vội, chia tay nhanh, 1 tháng quen nhau, bạn trai trẻ con, không thể níu kéo
Đến trưa chiều hôm sau thì bạn đã nhắn tin bảo em với bạn không hợp và nói chia tay, nói em trẻ...
Nội dung khác
Mẹ cần làm gì khi bé bị đau phần phụ
Gần đây bé kêu đau ở phần phụ mẹ kiểm tra thì có xíu nước rỉ rỉ không biết là bị gì. Bé vẫn ăn...
25/7/2021 - Tư vấn
HOMESCHOOLING (tự học tại nhà) ở Việt Nam: Lợi thế và bất ổn
Học tại nhà (homeschooling hoặc home education) là một hiện tượng mới nổi ở Việt Nam, thu hút sự...
25/7/2021 - Tin tức
Chỉ tiêm ba trong năm mũi phòng ngừa dại có được không?
Cháu nhà em 2 tuổi bị chó con giỡn gậm ngay bụng có lớp áo ở ngoài. Cháu giật mình lùi về sau nên...
25/7/2021 - Tư vấn
Những hình ảnh đáng quên sau lũ lụt kinh khủng ở Trung Quốc
Những hình ảnh chụp cảnh lũ lụt tàn phá nhiều khu vực của Trung Quốc cho thấy mức độ nghiêm trọng...
25/7/2021 - Tin tức
Thay đổi bản thân để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn
Em cảm nhận được mình là người luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác, đồng nghiệp nhờ gì em cũng điều...
25/7/2021 - Tư vấn
Trà hoa đậu biếc – yêu thương sức khỏe của phái đẹp
Cây hoa đậu biếc (còn gọi là đậu hoa tím hay bông biếc) là loài thân thảo, thường được trồng làm...
25/7/2021 - Tin tức
Vết khâu tầng sinh môn còn sót chỉ dù đã lành
Chỗ khâu tầng sinh môn cũng đã lành nhưng không hiểu sao em lại thấy có đoạn chỉ màu trắng ạ
25/7/2021 - Tư vấn
5 Cách Ổn Định Tâm Lý Trước Khi Cưới Dành Cho Các Cô Dâu
Chuẩn bị bước sang một cánh cửa hạnh phúc mới, tâm trạng lo lắng, hồi hộp là tình trạng chung của...
25/7/2021 - Tin tức
Ra dịch màu nâu kéo dài là do đâu gây ra
Không biết là em có bị làm sao không mà em bị ra khí hư màu nâu đến nay cũng được bốn ngày rồi ạ...
25/7/2021 - Tư vấn