Đơn ly hôn đã gửi đi rồi, liệu tôi có quá vội vàng???

Mấy ngày liên tục như vậy, đến lúc mẹ tôi không chịu được và đã xảy ra to tiếng với vợ tôi. Khi mẹ tôi lớn tiếng, vợ tôi biết lỗi đã quỳ xuống xin lỗi. Nếu tỉnh táo hơn, thì tôi phải đỡ ngay vợ tôi dậy vì mới sinh mổ được hơn 1 tuần, nhưng tôi đã để vợ tôi quỳ đến 5-7 phút (bây giờ tôi thực sự ân hận về điều này).

Tôi và vợ tôi năm nay 36 tuổi. Tôi người Bắc, còn vợ tôi người Nam và trước khi lấy nhau, chúng tôi sinh sống tại hai tỉnh của miền Tây. Chúng tôi học chung lớp Đại học và yêu nhau. Sau khi ra trường, chúng tôi đã đã bàn bạc, thống nhất và nói với bố mẹ tôi xin phép gia đình bên gái cho bạn gái – bây giờ là vợ tôi về xin việc tại tỉnh của tôi để thuận tiện sau khi kết hôn. Ổn định công tác được 01 năm, năm 2003 chúng tôi quyết định tổ chức đám cưới.

 

Sau khi cưới, được vài tháng, muốn chúng tôi không phải thuê nhà trọ để yên tâm công tác nên bố mẹ tôi đã bán căn nhà cũ (đóng cửa nhiều năm ở ngoài Bắc – dùng làm nơi nghỉ dưỡng khi bố mẹ tôi về già) để mua cho chúng tôi một nền đất tại thành phố, nơi vợ chồng tôi công tác. Có đất là chúng tôi làm nhà. Khi làm nhà, bố mẹ tôi cũng dồn dịch vốn liếng tiết kiệm cho chúng tôi 20 triệu và vay mượn người thân giùm tôi thêm 15 triệu, số còn lại vợ chồng tôi vay ngân hàng (Tiền làm nhà khi đó hết hơn 60 triệu). Cuộc sống của chúng tôi là niềm ao ước của nhiều đồng nghiệp cùng trang lứa và thực sự chúng tôi rất hạnh phúc với những gì mình đang có.

 

Cưới được hơn 1 năm thì chúng tôi vui mừng đón thành viên mới của gia đình mình. Niềm vui hạnh phúc chưa được bao lâu thì ngay ngày đón vợ tôi từ viện trở về nhà sau khi sinh, gia đình tôi bắt đầu xảy ra mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu. Trong câu chuyện xã giao, mẹ tôi có nói với người bạn của mẹ vợ tôi (cùng mẹ vợ tôi lên chơi khi vợ tôi sinh) về việc chúng tôi lấy nhau sớm, trong 2 năm, vừa mới ổn định công việc, vừa cưới, vừa làm nhà và giờ là sinh con nên rất vất vả. Mà không cưới sớm thì để vợ tôi, thân gái một mình nơi đất khách thì cũng tội.

 

Điều này làm cho người bạn của mẹ vợ tôi hiểu ý của mẹ tôi là do vợ tôi theo tôi về đây nên mới cưới và người này truyền đạt lại với mẹ vợ tôi; mẹ vợ tôi lại truyền đạt lại với vợ tôi và vợ tôi bắt đầu có thái độ thất lễ với mẹ tôi: tỏ ra lạnh nhạt với mẹ tôi; cơm mẹ tôi nấu vợ tôi không ăn; mẹ tôi chăm cháu thì vợ tôi không hợp tác. Mấy ngày liên tục như vậy, đến lúc mẹ tôi không chịu được và đã xảy ra to tiếng với vợ tôi. Khi mẹ tôi lớn tiếng, vợ tôi biết lỗi đã quỳ xuống xin lỗi. Nếu tỉnh táo hơn, thì tôi phải đỡ ngay vợ tôi dậy vì mới sinh mổ được hơn 1 tuần, nhưng tôi đã để vợ tôi quỳ đến 5-7 phút (bây giờ tôi thực sự ân hận về điều này).

 

Sau đó, chăm vợ tôi thêm một vài ngày thì mẹ tôi bỏ về quê. Những tưởng mọi chuyện rồi sẽ qua, nhưng vợ tôi đã để sự việc hôm đó thành nỗi hận mẹ tôi trong lòng. Và từ đó cho đến nay, con tôi đã 12 tuổi, vợ tôi coi bố mẹ tôi không bằng người dưng: không hỏi han, thăm nom; không một cân đường, hộp sữa lúc ốm đau; bố mẹ tôi từ quê lên chơi thì chỉ hỏi han qua loa; luôn luôn không muốn con tôi gần gũi bên nội.

 

Bố mẹ tôi rất buồn và thất vọng, rồi những lần vào thăm vợ chồng tôi và cháu nội cũng ít dần vì con dâu lạnh nhạt. Một bên vợ, một bên bố mẹ, tôi thực sự đau đớn và đã rất nhiều lần khuyên bảo vợ, nhẹ nhàng có, giận hờn có để vợ tôi cư xử với bộ mẹ tôi đúng đạo làm con nhưng kết quả gần như bằng không.

 

 

Về kinh tế, do làm ra nhiều tiền hơn tôi nên vợ tôi tự cho mình quyết định tất cả. Hai lần ba mẹ vợ tôi làm nhà, mua nhà, vợ tôi đã giấu tôi cho ba mẹ khoảng nửa tỷ đồng; ngoài ra hàng tháng gửi tiền cho ba mẹ tôi chi tiêu. Tất cả những việc này tôi đều biết, nhưng hơn 10 năm qua, tôi không nói trực tiếp mà chỉ nói xa để vợ tôi hiểu và điều chỉnh. Nếu chỉ nói vậy thì mọi người có thể hiểu do tôi hẹp hòi, phân biệt đối xử, nên vợ tôi phải làm như vậy. Nhưng không.

 

Cách đây 6,7 năm, khi kinh tế đã ổn định, tôi đã nói với vợ tôi là cần tính toán chi tiêu, hàng tháng dành một khoản nhất định để biếu ba mẹ vợ chi tiêu hằng ngày, có thể 1 triệu/tháng, 2 triệu/tháng, tùy khả năng kinh tế, vì ba mẹ không có nguồn thu nhập ổn định như bố mẹ tôi còn có lương. Nhưng vợ tôi nói nếu gửi thì gửi đôi bên, chỉ có cho một bên thì thôi, khi nào có thì thực hiện. Nhưng thực tế không phải vậy, sau lưng tôi, vợ tôi đã làm những điều như tôi nói ở trên.

 

Và gần đây nhất, giữa năm 2015, nhà bố mẹ tôi ở quê bị cháy và nhà sập hoàn toàn, vợ tôi nói với tôi dành một tháng lương của tôi (6 triệu) để gửi bố mẹ làm lại nhà! Ngoài ra, còn có lời nói với em vợ tôi rất thiếu chia sẻ và hả hê về việc bố mẹ tôi bị cháy nhà(Lúc này, thực sự vợ tôi cũng đang bí tiền vì phải dồn tiền mua nhà mới-vợ tôi không muốn ở căn nhà mà bố mẹ tôi phần lớn tạo dựng cho chúng tôi, nhưng không phải là không thể cho bố mẹ tôi một khoản tiền đáng kể trong lúc trắng tay như thế)

 

Một bên không quan tâm, không được cân đường, hộp sữa còn một bên thì như vậy. Dù vô cùng thất vọng và đâu đớn trước ứng xử của vợ nhưng tôi đã chọn giải pháp im lặng, chịu đựng, xem như không biết gì với mong muốn và hy vọng rồi từ từ vợ tôi sẽ hiểu và thay đổi.

 

Buồn về cư xử của vợ đối với mình và bố mẹ mình nhưng cũng rất thất vọng về cách hành xử của ba mẹ và các em vợ. Việc vợ tôi đối xử không đúng đạo làm con với bố mẹ tôi (dù có nguyên nhân như tôi đã nói ở trên), ba mẹ và các em vợ tôi đều biết nhưng không khuyên bảo; biết vợ tôi giấu giếm tôi cho ba mẹ tiền hàng trăm triệu khi làm nhà và tiền gửi chi tiêu hàng tháng nhưng vẫn nhận.

 

Tôi không biết ba mẹ vợ tôi nghĩ gì? Buồn trong lòng như vậy, nhưng chưa một lần tôi thất lễ với bên vợ và ngược lại, tôi càng cư xử với bên vợ tốt hơn để vợ tôi hiểu và thay đổi. Vợ tôi còn nói, “Tôi không thể đòi hỏi ở anh để có một người chồng tốt hơn”; “anh càng cư xử tốt với gia đình tôi thì tôi càng buồn, vì tôi không làm được như vậy”. Tôi cũng không hiểu vợ tôi suy nghĩ như thế nào nữa? Đến sự việc gần đây thì như giọt nước tràn ly, tôi không kiềm chế được và đã tát vợ tôi mấy cái.

 

 

Qua giao tiếp giữa vợ tôi và một học trò nam (17 tuổi), tôi thấy không bình thường vì theo nhìn nhận của cá nhân tôi là hơn tình cảm cô trò. Tôi đã nhắc nhở vợ tôi, vợ tôi cũng hứa sẽ rút kinh nghiệm. Chưa đầy một tuần sau, khi ra xe để đưa mẹ tôi đi khám bệnh, tôi có nhờ vợ tôi chở tôi ra bến xe, vợ tôi từ chối vì nói đã khuya – lúc đó hơn 21 giờ. Nhưng khi điện cho tôi, biết tôi đã lên xe thì vợ tôi lập tức dắt xe ra khỏi nhà.

 

Do có mối nghi nên tôi đã lén đặt camera ở nhà và biết điều này nên lập tức xuống xe và quay về nhà. Khi đã quay về nhà, tôi điện cho vợ (vợ tôi vẫn tưởng tôi đang trên xe) giả vờ hỏi sao nghe có tiếng ồn thì vợ tôi nói đi uống cà phê với một đồng nghiệp nữ kế nhà (thực ra khi quay lại nhà, tôi biết người bạn đó đang ở nhà, chứ không phải đi chung với vợ tôi), tôi nói cho gặp người đồng nghiệp đó thì vợ tôi nói người đó đã về trước rồi.

 

Sôi máu lên và tôi yêu cầu vợ tôi về nhà liền. Khi về nhà, biết tôi đã biết việc vợ tôi nói dối đi uống cà phê với bạn nên tiếp tục nói dối tôi là đi lòng vòng hóng mát. Vẫn chưa chịu nhận là đã đi hẹn với người học trò nam đó, tôi lấy máy điện thoại của vợ tôi và mở cho nghe đoạn ghi âm cuộc hẹn gặp giữa vợ tôi và người học trò đó (cùng đặt camera, tôi đã cài phần mềm ghi âm vào đện thoại của vợ 3 năm này rồi – vì thế tôi mới biết chuyện vợ tôi giấu tôi cho tiền ba mẹ vợ, em vợ). Không chở tôi ra bến xe vì lý do đã khuya nhưng lại đi hẹn gặp người học trò nam đó, cơn thịnh nộ nổi lên, không kiềm chế được, tôi đã tát vợ tôi 3 cái, đá một cái và chửi rủa vợ.

 

Bầy giờ, đã chấn tĩnh lại, đúng ra tôi cần bình tĩnh để xử lý đúng hơn. Khi đã xảy ra sự việc trên, tôi bắt đầu hoài nghi về cuộc đi chơi xa, 2 ngày 1 đêm của vợ tôi với người học trò nam này trước đó khoảng 10 ngày. Hôm tôi tranh thủ hai ngày nghỉ cuối tuần để lên nhà ba mẹ vợ chăm ba vợ tôi mới bị tai biến liệt nửa người, vợ tôi có cho tôi biết cuộc đi chơi này, nhưng nói là có dì ruột của người học trò này đi cùng với một số học sinh trong lớp chủ nhiệm nên tôi cũng không để ý.

 

Bây giờ, xảy ra sự việc trên, buộc tôi phải điều tra và kết quả thật phũ phàng, không có người dì nào đi cùng, chỉ có vợ tôi, người học sinh nam này và thêm một học sinh nam khác. Thực tế, có người thứ ba như vợ tôi nói hay không, thì tôi không đủ can đảm để làm rõ tiếp vì sợ không phải như vậy thì thực sự tôi không chịu đựng nổi và không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

 

 

Sau vài ngày, đã bình tĩnh hơn, chúng tôi đã ngồi lại nói rõ đầu đuôi thì vợ tôi vẫn một mực nói không có tư tình, chỉ là coi người học trò đó như con. Mặc dù đã ký đơn ly hôn, nhưng nghĩ đến con, chúng tôi đã đồng ý bỏ qua và vợ tôi đã hứa không quan hệ với người học trò đó nữa. Nhưng khi đã thu xếp xong, tôi tiếp tục chuyến đưa mẹ đi khám bệnh bị dở dang như đã nói ở trên, thì khi tôi vừa lên xe, vợ tôi và người học trò đó đã lập riêng một Messenger để trao đổi (điện thoại của vợ tôi vẫn bị tôi theo dõi), vợ tôi đã nói những chuyện riêng tư vừa xảy ra của vợ chồng tôi cho người học trò này biết, mặc dù trước đó, tôi đã nói không được cho biết và phải chấm dứt ngay mối quan hệ, dù nó có là trong sáng như vợ tôi nói.

 

Mặc dù cố lấy lý do để biện minh cho mối quan hệ của vợ tôi với người học trò đó là trong sáng để tôi bớt đau đớn nhưng với những gì đã diễn ra thì tôi không thể nghĩ khác được. Cứ mỗi lần tin nhắn trên mesenger giữa vợ tôi và người học trò đó hiện trên điện thoại của tôi, không phải vì nội dung tình tứ nam nữ mà là những lời quan tâm hơn mức cần thiết của vợ tôi, không chỉ dành cho người học trò nam ấy mà cả với cha, mẹ của em này thì tim tôi như vỡ ra và nghẹt thở vô cùng, tôi không còn là chính tôi nữa!

 

Cha mẹ tôi mà vợ tôi không được những lời như vậy cơ mà! Tôi đã yêu cầu chấm dứt liên hệ, nhưng sau lưng, đến giờ này, vợ tôi vẫn làm. Vợ tôi coi trọng mối quan hệ ấy hơn mỗi quan hệ với chồng mình và biết là nó đã ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình. Dù bị tổn thương nghiêm trọng và đau đớn không gì bù đắp được thế nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy thương vợ! Nhưng lý trí thì bảo tôi phải đặt dấu chấm hết và hôm qua tôi đã làm đơn ly hôn và nộp cho tòa án thành phố nhưng do sai mẫu nên tòa trả để làm lại. Tôi muốn mọi người cho tôi ý kiến để tôi không phải ân hận về quyết định của mình.

 

Tôi vô cùng biết ơn! (Với mong muốn mọi người hiểu được rõ câu chuyện nên tôi viết hơi dài) 27/7/2016-NĐN

Gửi Tâm Sự để CSTY tư vấn MIỄN PHÍ.
Tư vấn [ riêng tư ] với Chuyên gia Tâm lý qua
Zalo 088 68 045 88 (có trả phí)

Chào bạn!

 

Ai kết hôn cũng mong muốn có được một cuộc sống hạnh phúc, một người bạn đời biết sẻ chia, quan tâm, yêu thương, tôn trọng mình. Tuy nhiên để có được điều đó không hề dễ dàng bởi hạnh phúc là một hành trình đầy chông gai. Chúng tôi hiểu rằng khi đối diện với những mâu thuẫn căng thẳng của mẹ chồng nàng dâu, hai bên nội ngoại và sự phản bội khiến bạn khó giữ được bình tĩnh và suy xét mọi chuyện. Chương trình sẽ cùng phân tích và trao đổi với bạn trong tình huống này.

 

Hai bạn đã trải qua một chặng đường dài của đời sống hôn nhân với nhiều thăng trầm và khó khăn. Cho đến thời điểm hiện tại cuộc sống có thể nói là thoải mái, dư giả hơn nhưng hạnh phúc lại không trọn vẹn khi cả hai người đang có khoảng cách vô hình, có quá nhiều điều bạn không hài lòng về vợ và cũng có nhiều hành động từ vợ khiến bạn cảm thấy khó chịu. Khi đọc lá thư dài của bạn chúng tôi cảm nhận bạn đã có sự dồn nén rất lâu bởi những hành động của vợ. Có lẽ bạn không muốn làm to chuyện, quan điểm của bạn là dĩ hòa vi quý và mong thời gian sẽ giúp vợ hiểu. Thế nhưng sự việc lại không như ý muốn của bạn khi căng thẳng giữa hai vợ chồng ngày càng gia tăng.

 

Bạn có nghĩ chính việc bạn không nói ra suy nghĩ, mong muốn của mình, bạn kìm nén nó quá lâu khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ. Vợ của bạn có lẽ hơi cứng nhắc và chấp nhặt chuyện cũ khi không thể tha thứ chuyện cũ, cô ấy không có thái độ thân tình với bố mẹ bạn. Chúng tôi hiểu rằng bạn khó lòng chấp nhận vợ mình thiếu sự tôn trọng bố mẹ nhưng bạn đã có những nỗ lực nào để làm cầu nối, giảng hòa mọi chuyện?

.

Đọc thư bạn chương trình cảm nhận bạn đã nỗ lực trong việc giải thích, phân tích để vợ hiểu phận đạo làm dâu con nhưng mọi chuyện không thay đổi được gì. Có thể tính cách bảo thủ, cố chấp và mạnh về kinh tế khiến vợ không thay đổi quan điểm và thái độ của mình. Để thay đổi mối quan hệ sẽ cần có sự tác động từ cả hai phía. Mẹ của bạn có chủ động giải thích sự việc năm xưa, có chủ động giảng hòa với con dâu hay quan điểm đơn thuần vẫn là con cái phải nghe lời bố mẹ. Sẽ rất khó thay đổi mọi chuyện nếu không có sự chủ động của cả hai phía bạn ạ.

 

Liên quan đến chuyện kinh tế chi tiêu trong gia đình vợ bạn là người kiếm ra tiền và cũng là người giữ vai trò quyết định chi tiêu. Có lẽ đây cũng là điểm yếu từ bạn khiến bạn tự ti về bản thân và không dám thể hiện rõ ràng quan điểm của mình. Hai vợ chồng có thống nhất sẽ biếu bố mẹ hai bên và cô ấy cũng thực hiện như vậy. Chỉ có điều cô ấy còn giấu diếm cho bên gia đình bên ngoại số tiền lớn. Là vợ chồng nhưng cô ấy không chia sẻ, công khai trong chuyện tiền nong hay hỗ trợ gia đình khiến bạn cảm thấy bất mãn khó chịu.

 

Thế nhưng thay vì thẳng thắn chia sẻ quan điểm, cảm xúc của mình thì bạn lại im lặng và trách cứ gia đình bên ngoại. Bạn biết đấy đứng ở khía cạnh của gia đình bên ngoại, việc được con cái biếu tiền, chu cấp là một điều hạnh phúc và đáng mừng khi con cái thành đạt và có hiếu với bố mẹ. Sẽ không có bố mẹ nào từ chối tình cảm và thiện ý đó của con cái. Có thể họ không dùng đến mà sẽ vẫn cầm coi như đó như cách giữ tiền hộ cho con cái và có thể đưa lại vào thời điểm phù hợp.

 

Với mâu thuẫn này chúng tôi không hiểu vì lý do gì khiến bạn không nói ra cho dù biết cách đây ba năm từ khi đặt theo dõi ghi âm trong điện thoại của vợ? Có thể bạn không muốn vợ và gia đình vợ nghĩ bạn là người hẹp hòi nhưng việc cứ im lặng và tích tụ dần những khó chịu, căng thẳng là kẻ thù phá hoại hạnh phúc gia đình của bạn.

 

Bạn có nghĩ hành động theo dõi, đặt máy ghi âm đang giúp bạn chủ động trong mọi chuyện không? Thực chất đó là hành động cho thấy bạn thiếu tin tưởng và tôn trọng vợ. Việc theo dõi ghi âm là hình thức vi phạm quyền riêng tư, cá nhân của vợ. Bạn sẽ luôn sống trong trạng thái lo âu, thấp thỏm và sống trong cảm giác bất an hay nghi ngờ vợ. Dù biết hết mọi việc nhưng bạn cũng không có cách nào giải quyết. Bạn có thể dừng lại việc ghi âm vợ để bạn được thanh thản hơn, thay vào đó là nỗ lực trong việc trao đổi nói chuyện với vợ về mong muốn của mình, cùng cô ấy tìm cách khắc phục.

 

Trong lá thư dài của bạn chúng tôi chỉ thấy đề cập đến mâu thuẫn mà không rõ trong khoảng thời gian đó tình cảm, mối quan hệ của hai vợ chồng bạn như thế nào? Hai người có thực sự vui vẻ, hạnh phúc? Bạn và vợ có cách thức nào trong việc hâm nóng lại tình cảm hay không? Tình yêu của hai người là rất quan trọng bởi nó là sức mạnh để giúp bạn cũng như vợ bỏ qua những sai lầm, khúc mắc để được ở bên nhau.

 

Nếu như vì những hiểu lầm mà hai người ngày càng xa cách thì sẽ rất khó để hai bạn tìm được hạnh phúc cho mình. Bạn có nghĩ đến việc bỏ qua mọi khúc mắc hiểu lầm để hâm nóng lại tình cảm vợ chồng. Thay vì sự khó chịu, tức giận dồn nén là sự sẻ chia, quan tâm, thể hiện tình cảm để vợ bạn cảm nhận tình yêu của bạn dành cho cô ấy. Có lẽ vợ sẽ không nỡ đi tìm một người khác thay thế khi đã có được một người chồng tuyệt vời.

 

Hiện nay căng thẳng đỉnh điểm nhất là vợ có biểu hiện ngoại tình. Dù là lén ghi âm cuộc gọi nhưng chính bạn cũng không thấy có những thông tin chính xác về việc hai người đi quá giới hạn mà đơn giản chỉ là sự quan tâm mật thiết đến cậu học trò đó, về gia đình, bố mẹ của cậu ấy. Đừng với cương vị là chồng mà không được nhận sự quan tâm như vậy, thậm chí gia đình của bạn cũng không được vợ quan tâm có thể khiến bạn cảm thấy khó chịu, tức tối. Tuy nhiên bạn cần bình tĩnh để suy xét mọi chuyện.

 

Đôi khi sự việc không như bạn nghĩ hoặc mức độ chưa phải trầm trọng nhưng vì bản thân chúng ta quá bất mãn hoặc mất bình tĩnh khiến mọi chuyện càng bế tắc. Những thông tin bạn chia sẻ chưa có gì chắc chắn là cô ấy ngoại tình. Đôi khi chỉ là có được một người biết lắng nghe, sẻ chia, một người bạn để tâm tình khiến cô ấy dễ dàng thân thiết, thân tình với cậu học trò kia. Có thể cô ấy chưa làm điều gì có lỗi với bạn.

 

Vậy nên thay vì tức giận, mất bình tĩnh thì bạn hãy nhìn nhận xem mình còn yêu vợ không và có muốn đánh mất đi tổ ấm của mình hay không? Đừng vội vàng quyết định khi bản thân chưa chắc chắn điều gì. Thay vì vội vã ly hôn bạn có nghĩ rằng cả bạn và vợ cần ngồi lại với nhau để nói ra tất cả những suy nghĩ, mong muốn của mình. Bạn hãy chia sẻ với vợ về những điểm chưa hài lòng của mình với vợ, bạn cũng nói ra những suy nghĩ thầm kín của mình để cô ấy hiểu và xem xét khả năng chấp nhận của mình.

 

Bên cạnh đó bạn cũng hãy lắng nghe những suy nghĩ mong muốn của vợ để nhìn nhận mọi việc hai chiều. Sau khi dành cho nhau một khoảng thời gian để suy nghĩ bạn  lắng lại tình cảm và mong muốn của mình. Nếu như sau một thời gian mà vợ không thay đổi quan điểm hay nhất quyết muốn chia tay thì việc ly hôn là điều không thể tránh khỏi. Khi đó chương trình mong rằng bạn có đủ mạnh mẽ để vượt qua giai đoạn khó khăn này.

 

Chương trình hi vọng rằng với những chia sẻ trên phần nào sẽ giúp bạn giải quyết được vấn đề của mình.

 

Chúc bạn những điều tốt lành nhất

CửaSổTìnhYêu
bạn thân, theo đuổi, thích, chặn liên lạc, chia tay, buồn, thất vọng, trầm cảm, rung động
Còn bạn kia thì nói "Tôi thích bạn 2 năm, bạn biết mà cứ giả vờ, bạn đùa tôi à ?", lúc...
tình yêu, chia tay, tình cũ, vấn vương tình cũ, hận thù, cửa sổ tình yêu
Tuy nhiên bi kịch lại xảy ra, Nga cứ uy hiếp em là sẽ phá nát chuyện tình cảm của em với Thảo. Em...
quen qua mạng, thả thính, ít chủ động, có nên tiếp tục, trêu đùa, khó nắm bắt
Em rất giận vì nếu anh ấy không thích em thì không nên trêu em bằng những câu nói như vậy nên đã...
lo lắng, người phù hợp, duyên phận, xuất tinh sớm, yếu sinh lý, cửa sổ tình yêu
Lý do vì ngày đó còn trẻ và có sự bồng bột, đến với nhau cũng không có nhiều tình cảm nên không...
ngoại tình, người có gia đình, sống trong bóng tối, lén lút, yêu thật lòng, không thể dứt bỏ
Tuy nhiên, em luôn chấp nhận việc anh về nhà không thể liên lạc với em và em chưa bao giờ đòi hỏi...
giới tính, đồng tính, tình cảm, tình yêu, nhớ thương, mạnh mẽ, sự lựa chọn, gia đình, bác sĩ cửa sổ tình yêu
Điều đáng nói ở đây là trong quá trình yêu chồng mình, mình ở cùng với 1 bạn nữ và lại nảy sinh...
con đường đúng đắn, chuyện tình sinh viên, ảnh hưởng đến mọi thứ, bỏ lỡ cơ hội, im lặng, cái tôi cá nhân, xa nhau, từ bỏ
Từ lần đầu tiên em đã ấn tượng khi anh chủ động tới làm quen và giúp đỡ hai chị em. Anh cao ráo,...
mâu thuẫn sui gia, thông gia bất hòa, mẹ vợ mẹ chồng, chăm cháu, không nhìn mặt nhau
Mẹ mình đẻ mình khó khăn nên phải mổ và không thể sinh em bé được nữa. Nhà bố mình rất gớm ghê...
yêu đồng giới, les, ghen tuông với người cũ, đòi chia tay, níu kéo không thành, come out
Ba bạn ấy cũng áp lực lên gia đình bạn rất nhiều,bạn có tâm sự với em rằng bạn đã hay bị ba đánh...
con riêng, khó chịu, bực bội, ích kỷ, không chấp nhận, yêu thương, dậy dỗ, chăm sóc, quan tâm, cửa sổ tình yêu
Mẹ chồng lại còn bảo khéo với mình là mình mỗi tối dạy kèm nó ít bữa cho nó học tốt. Mình lại...