Hôn nhân không cảm xúc, tình yêu thiếu tình d.ục thì đến một ngày cũng sẽ tan nát thôi...

Nếu lý do là tại vì ba mẹ hay anh chị tôi, thì e rằng không phải; vì tôi biết tính của mọi người trong nhà tôi không quá khắt khe, bắt bẻ hay khó tính gì với bạn gái hay con dâu. Nếu để tôi đoán, thì thành thật tôi chỉ nghĩ đến 1 lý do là vợ thấy nhà tôi nghèo nên không an tâm cho tương lai.

Tôi và vợ quen nhau 5 năm, và sau đó kết hôn năm 2017, có 1 cháu trai gần 3 tuổi (Tôi 1992 và vợ 1993). Quen nhau 5 năm, nhưng tôi và vợ vẫn chưa đi quá giới hạn, đến khi kết hôn thì cả 2 vẫn là người đầu tiên của nhau; mặc dù cũng có nhiều lần tôi đòi hỏi nhưng vợ nói rằng “cưới đi rồi muốn làm gì thì làm”, tôi tôn trọng vợ nên không làm gì quá cả.


Hồi ấy, tôi và vợ nhà trọ ở xa nhau (về sau có quảng thời gian ở chung nhà nguyên căn với vợ và bạn của vợ) quen nhau thời sinh viên, và sau đó ra trường đi làm. Vì ở xa, và tiền bạc lúc ấy có hạn nên quen nhau cũng chỉ là những tin nhắn qua lại hằng ngày, và cuối tuần đi chợ mua đồ về nấu ăn chung, hay ngày lễ tặng nhau giỏ hoa hồng; chứ cũng chẳng đi xem phim cùng nhau bao giờ (cái này thẳng thắn mà nói thì tại tôi quê mùa không rành mấy nơi ấy, và vô tư đến mức vô tâm không nghĩ đến hay rủ vợ đi, và vợ thì cũng chẳng khi nào nhắc đến cả); hay là đi chơi xa cùng nhau như bao đôi bạn trẻ khác (cái này tôi thật sự rất thích, nhưng vợ thì không, vợ nói là không an toàn và nắng bụi nên tôi lại thôi).


Tôi làm xây dựng, con út trong gia đình thuần nông có 5 người con, kinh tế chỉ đủ sống thôi; còn vợ thì làm kế toán, nhà có 3 anh em và vợ là em giữa, nhà vợ cũng làm nông và chăn nuôi, nhưng ba mẹ vợ có sức khỏe và làm giỏi nên kinh tế khá hơn hẵn nhà tôi, có của ăn của để. Lúc chưa cưới, lần đầu tiên vợ về nhà tôi chơi, thì ngay tối hôm đó vợ nhắn tin chia tay; tôi hoàn toàn không hiểu lý do tại sao và hỏi vợ nhưng vợ chẳng trả lời, cứ nói là không có gì. Nếu lý do là tại vì ba mẹ hay anh chị tôi, thì e rằng không phải; vì tôi biết tính của mọi người trong nhà tôi không quá khắt khe, bắt bẻ hay khó tính gì với bạn gái hay con dâu. Nếu để tôi đoán, thì thành thật tôi chỉ nghĩ đến 1 lý do là vợ thấy nhà tôi nghèo nên không an tâm cho tương lai.

 

vợ chồng, bất đồng, không có cảm xúc, như hai người bạn, chê trách nhau, không hòa hợp, mâu thuẫn tiền bạc


Về cảm xúc yêu đương, thì vợ không bao giờ thể hiện tình cảm với tôi, như khi đi xe máy vợ không bao giờ ôm tôi, tôi lấy tay vợ ôm qua eo là vợ hất ra; vợ cũng không bao giờ chủ động hôn tôi (hoàn toàn không phải vấn đề về mùi hôi miệng của cả 2), kể cả khi ở nhà chỉ có 2 đứa mà vợ vẫn như vậy. Tính từ lúc yêu và cưới thì đến nay là tám năm, vợ vẫn vậy, vẫn không bao giờ thể hiện tình cảm gần gũi với tôi. Kể cả việc chăn gối, vợ cũng nằm im ra đó và tôi tự làm gì thì làm; tôi hôn vợ cũng không cho, chưa kể nhiều lúc vợ khó chịu ra mặt thì tôi khỏi đụng chạm gì luôn (tôi cũng vẫn có màn dạo đầu, và để ý cảm xúc của vợ chứ không phải hùng hục như trâu hay vô cảm trong chuyện này, nhưng cơ bản là có vẻ như vợ sống không cần t.dục vẫn được).


Vợ luôn xưng hô là ông – tui, không bao giờ xưng hô anh-em; mặc dù lúc chuẩn bị cưới nhau tôi có nói rõ là em nên thay đổi cách xưng hô để cảm thấy tình cảm hơn, thân mật hơn (này là do tôi cảm nhận như vậy, cảm giác cá nhân thôi, có thể các bạn thấy không cần thiết…) em hứa là sau khi cưới sẽ thay đổi. Nhưng hứa vậy thôi, chứ chẳng thực hiện. Lúc vẫn đang là người yêu, em bị bệnh thủy đâu (bệnh đậu mùa), tôi đến và lau chùi lưng cho em, thoa thuốc cho em. Nhưng khi đến lúc tôi bị bệnh, thì chỉ một mình tôi lo liệu thôi, em không đến thăm tôi. Thật sự tôi không hiểu vì sao luôn (có thể em nghĩ bệnh nhẹ cần gì ai quan tâm), nhưng tôi tự mình lo được, nên cũng tặc lưỡi mặc kệ, chỉ thấy buồn vì người yêu không quan tâm thôi. Những điều trên, đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu, và nó có vẻ đúng với lời vợ nói rằng em ấy không yêu tôi nhiều, hay có thể nói là…không yêu tôi; không yêu nhưng vẫn cưới.


Chuyện kết hôn của 2 đứa, bắt đầu từ cuộc gọi điện của mẹ vợ, mẹ gọi điện trực tiếp cho tôi tác động chuyện cưới xin. Tôi không nói gì với gia đình tôi về việc mẹ vợ gọi điện hối thúc, vì nghĩ đó là việc cá nhân của tôi, tôi quyết định và có sai thì tôi chịu. Thật sự thì thời điểm đó, tôi hoàn toàn chưa sẵn sàng cho hôn nhân, nhưng 1 là vì sự tác động từ mẹ vợ, 2 là tôi nghĩ rằng quen con gái người ta cũng lâu rồi thì trách nhiệm cưới là việc cũng nên làm thôi, chứ giờ mà chia tay thì tội cho vợ lắm – mặc dù tình yêu của cả 2 không đủ lớn; thứ 3 là tôi muốn ngủ với vợ mà vợ bắt phải cưới mới được làm chuyện ấy; vì 3 lý do trên nên cưới vợ. Có thể mọi người sẽ cười tôi, nhưng thật sự đó là suy nghĩ của tôi 4 năm về trước khi xác định cưới vợ, một quyết định có phần hời hợt, thiếu bản lĩnh và không thể thay đổi được nữa.


Quen nhau lâu, nhưng thời gian gần nhau không nhiều; và khi kết hôn rồi thì sống chung với nhau gần 1 năm là tôi đi làm xa vợ, những trục trặc nhỏ hay lớn cũng từ đây mà ra cả. Từ lúc vợ mang bầu gần sinh, vợ về quê và sống tại nhà mẹ đẻ, còn tôi được công ty điều chuyển làm dự án tại Tỉnh khác giáp với quê nhà, cuối tuần tôi về thăm vợ con và ba mẹ 2 bên. Với tôi thì việc vợ ở nhà mẹ đẻ cũng bình thường thôi, chứ không nặng nề gì chuyện làm dâu hay không. Một phần vì tôi làm xa quê, nếu vợ ở nhà tôi thì đôi khi có trục trặc gì sẽ tội cho vợ, và nhà tôi nhỏ, rất nóng vào mùa hè nên bất tiện; 1 phần vì ba mẹ vợ sức khỏe tốt hơn ba mẹ tôi, bà Ngoại phụ giúp vợ nấu ăn chăm cháu; việc này thật sự tôi rất biết ơn gia đình vợ. Gia đình vợ rất thương cháu, và đối xử với tôi cũng tình cảm. Bản thân tôi là con rể, cũng cố xem nhà vợ như ruột thịt của mình cho gần gũi; nhiều cuộc vui khi mà anh em vợ nhậu xỉn đi ngủ rồi, tôi cũng đi dọn dẹp với mẹ vợ; ngày Tết nhà vợ cúng thì tôi cũng dọn đồ cúng lên bàn thờ, trong khi vợ chồng anh vợ lại…đi chơi đâu rồi.


Về tài chính, khi vợ con sống ở quê thì lương tôi làm đủ lo cho 2 mẹ con và trả nợ ngân hàng (lương của tôi đi làm công trình xa nhà thì trung bình khoảng 18 đến 20 triệu 1 tháng, và lương của vợ lúc còn đi làm là 8 triệu). Tôi không phải người ki bo tính toán chuyện tiền bạc, nên tiền lương làm ra thì vợ cứ cân nhắc chi phí lo cho 2 mẹ con và phụ tiền đi chợ cho bà Ngoại nữa (nhưng thường bà Ngoại không lấy); cái nào cần là cứ mua thôi, tôi không bao giờ ngăn cản cả.

 

vợ chồng, bất đồng, không có cảm xúc, như hai người bạn, chê trách nhau, không hòa hợp, mâu thuẫn tiền bạc

 

Nợ ngân hàng là do chúng tôi mua trả góp lô đất gần nhà vợ, đứng tên sổ đỏ là cả 2 vợ chồng (ban đầu vợ kêu đứng tên tôi thôi, tôi nói đứng cả 2 còn không thì thì khỏi mua), được hơn 1 năm rồi. Vợ chồng tôi vay ngân hàng, bán hết vàng cưới, tiền tiết kiệm trong ATM của tôi, mượn tiền vàng ba mẹ vợ và người thân phía vợ. Thâm tâm tôi thật sự không muốn mua lô đất ấy, vì số nợ ngân hàng lớn, vay mượn phía Ngoại quá nhiều nên tôi cảm thấy ngại; đôi khi miệng đời sẽ nói mình dựa hơi vợ. Phần nữa là trả nợ lãi chẳng biết khi nào mới hết, mà trả hết nợ thì lúc đấy con tôi cũng lớn rồi, cũng chẳng có tiền xây nhà nữa. Nhưng mà tôi biết vợ rất thích miếng đất đó, và nếu không mua thì rồi mai sau vợ và ba mẹ vợ biết đâu lại có suy nghĩ “đã mở lời giúp đỡ rồi mà không nhận v.v…”nên tôi cũng gật đầu ừ mua thì mua, tặc lưỡi nghĩ như đó là ba mẹ thương con, thương cháu Ngoại.

 

Lúc mua đất thì tôi cũng không bàn bạc gì với gia đình tôi cả, với lại lúc đó vợ cũng không thích lô đất hiện tại của nhà tôi đang ở vì hẹp bề ngang, vợ thích lô chúng tôi mua hơn vì nó gần nhà vợ và bạn bè vợ xung quanh đó. Khi mua được một thời gian rồi thì tôi và vợ biết ý định ba mẹ tôi sẽ cho tôi lô đất hiện tại, thu xếp được tiền thì xây lại nhà mà ở (vì lúc mua tôi không bàn với ba mẹ, và cũng không mở lời xin, chứ tôi xin là chắc chắn ba mẹ cho thôi, vì 2 anh trai đã có phần hết rồi). Tôi cảm thấy tương lai trả hết nợ ngân hàng hoàn toàn bất khả thi và phung phí tiền lãi (hằng năm khoảng 40 triệu), với số vốn hiện có cộng với việc nếu không phải trả lãi hằng năm; và cố gắng làm khoảng 2 3 năm nữa là chúng tôi có thể xây được căn nhà khang trang hơn trên mãnh đất mà ba mẹ cho, sau này có về quê sinh sống cũng có chỗ ở đàng hoàng hơn.

 

Thế là tôi bàn với vợ rằng bán lô đất đã mua đi, thì vợ tỏ ngay thái độ khó chịu kiểu không đồng ý (lúc đó nếu bán thì tiền lời khoảng 100 triệu). Vợ nói rằng nếu lúc có ý định mua mà ba mẹ tôi cho đất thì đã không mua rồi (này là vợ tôi nuốt lời chứ trước khi mua vợ bảo không thích vì đất hẹp), rằng tôi không nghĩ đến cảm xúc của cô ấy, muốn bán thì bán đi. Khi tôi nói là khả năng tài chính của 2 đứa cũng không ổn định, có khi không trả nợ được, thì vợ nói là “ông không trả được thì để gia đình tui trả”, tôi chán chẳng buồn nói nữa. Và cứ vậy đến bây giờ thì cho thằng em vợ mượn đất làm cái quán bán thức ăn gia súc, nó đầu tư vô đó cũng gần 100 triệu, nên giờ có muốn bán cũng khó. Và có bán lại thì cũng bán cho nó thôi chứ bán cho người ngoài thì lại mắc lòng, bởi thế bây giờ vợ chồng tôi phải gồng thêm 1 thời gian (chẳng biết cụ thể là bao lâu nữa) chờ em vợ làm ăn xoay tiền, và ông bà Ngoại bán lô đất khác cho nó góp vào mới đủ tiền mua được.


Vợ tôi là một người con có hiếu, biết nghĩ cho gia đình; và là người mẹ rất thương con, chăm sóc con cái rất tốt. Tôi đi làm xa nhà, vợ chăm con rất cực khổ, thậm chí là stress những khi mà con ốm con sốt, điều này tôi rất hiểu và thương vợ, mà tôi đi làm xa chẳng giúp được gì cho vợ cả. Vợ cũng cũng biết chi tiêu tiết kiệm nhưng không phải tằn tiện, cái nào đáng thì vợ mua. Vợ nói rằng chỉ thích tiêu tiền do vợ làm ra, vợ sợ tôi nghĩ là vợ ăn bám, chỉ ở nhà không làm ra tiền, nên vợ cứ nhắc “tiền ông, tiền tui”(còn tôi quan niệm là vợ chồng rồi thì là chung thôi chứ phân chia làm cái gì, để tôi ở nhà chăm con như vợ thì có khi tôi làm không xuể). Đến nỗi mà đồ mặc lúc sau sinh thì vợ mặc khá nhiều đồ cũ và đôi khi bà Ngoại mua cho; rồi đến lúc cãi nhau vợ lại đem ra nói như kiểu tại tôi, vợ không dám xài tiền của tôi, bà Ngoại phải mua cho vợ; tôi nói lại với vợ là “em làm như vậy thì mọi người sẽ nghĩ anh là người như nào?” thì vợ lại lảng đi.

 

Vợ trách tôi, rằng từ lúc sinh xong không khi nào chủ động dẫn vợ con đi chơi, hay đi ăn uống ở ngoài. Thỉnh thoảng thì cả nhà vẫn đi Vincom chơi, nhưng đi ăn uống ở ngoài thì tôi vô ý quá nên chưa dẫn vợ con đi. Không phải vì tôi sợ tốn tiền, mà là cả tuần vợ ở nhà Ngoại rồi nên cuối tuần về quê tôi muốn chở vợ con về Nội thăm ông bà (Nội Ngoại cách nhau hơn 10 Km thôi, và thỉnh thoảng ông bà Nội cũng ra thăm con cháu). Cơ bản là tôi sai, đáng lẽ nên ưu tiên dẫn vợ con đi ra ngoài cho khuây khỏa, thay đổi không khí thì hợp lý hơn, tôi sai nên tôi nhận và cố gắng sửa chữa.

 

Vợ không hài lòng tôi, rằng sao lâu lâu lại gửi tiền về nhà Nội (cũng không nhiều, khoảng 1 hoặc 2 tháng gửi 1 lần tầm 1 triệu để phụ giúp tiền đi chợ khi nhà túng tiền, và tôi cũng có báo với vợ trước rồi mới chuyển;), vợ có khi nào đòi hỏi gửi về nhà Ngoại đâu; và lại nhà tôi cũng đông con, chứ đâu phải chỉ có mình tôi là con (nhà tôi đông con, nhưng anh chị cũng chỉ đủ lo cho gia đình nhỏ thôi, không phụ giúp được nhiều cho ba mẹ). Cái này vợ trách đúng, đó là lỗi của tôi, phụ giúp thì phải phụ giúp 2 bên mới công bằng, nhưng khả năng tài chính của tôi hiện tại không đủ để phụ giúp cho cả 2 bên Nội Ngoại, là cái tệ của tôi.


Vợ nói là tôi ngoài đường thì vui vẻ, mà về nhà với vợ thì không, nhăn nhó khó chịu. Việc này tôi cam đoan là hoàn toàn không, có chăng nó ngược lại – vợ tôi mới là người như vậy. Tính của tôi hay nói xàm tiếu lâm cho không khí thoải mái và với vợ thì tôi cũng vậy, giữa vợ và tôi thì chỉ có tôi chịu đựng hoặc nhịn vợ chứ chưa khi nào vợ nhịn tôi, dù có sai vợ cũng chẳng xin lỗi tôi câu nào, cái tôi của vợ rất cao và không bao giờ nhận sai. Tính chất công việc của tôi là công ty điều đi dự án nào thì làm dự án đó, vợ không thông cảm được cho tôi, trách tôi không phụ vợ chăm con, hơn 2 năm rồi tự nuôi con không gần chồng, giờ vợ cũng không cần tôi nữa (có thể là vợ giận, tủi thân khi xa chồng, sợ chồng lăng nhăng nên nói vậy).

 

Việc vợ trách tôi không phụ vợ chăm con (mặc dù tôi ở xa thì làm sao mà chăm được) thì tôi cũng không ý kiến, tại tôi không đủ bản lĩnh hay giỏi giang để tự kiếm việc làm gần vợ con (mà tiền nhiều), với lại chăm sóc con là trách nhiệm của cả cha và mẹ. Nhưng nói thêm là cuối tuần tôi về thăm vợ con thì tôi vẫn lau nhà, giặt đồ cho vợ con bình thường. Tôi đang cố gắng kiếm việc về làm tại Sài Gòn cho gần vợ con (vợ tôi đã đi làm lại hơn nữa năm nay), chấp nhận thu nhập giảm xuống, và tôi cũng nói trước luôn với vợ về rủi ro thu nhập, trả lãi ngân hàng v.v…. Vì tôi biết là nếu tiền bạc mà thiếu thốn, thì cãi nhau còn to và nhanh hơn là việc không hiểu nhau; nhưng trách nhiệm của người làm cha, làm chồng nên tôi vẫn cố gắng để về. Tôi chỉ sợ là xin về không được; hoặc là khi về gần vợ con rồi mà lỡ túng tiền, lục đục rồi tôi lại phải đi thì tội con trai lắm, con trai biết nói khá rõ rồi nên con nói ra nhiều câu rất thương “Ba ơi, về đây đi, sao ba đi gì mà đi hoài”.

 

vợ chồng, bất đồng, không có cảm xúc, như hai người bạn, chê trách nhau, không hòa hợp, mâu thuẫn tiền bạc


Hiện giờ vợ con tôi sống tại Sài Gòn nên buổi tối thường gọi điện về hỏi thăm ba mẹ 2 bên. Ông bà Ngoại thì tính tình thoáng hơn, cứ nhớ con cháu là gọi điện, nên đêm nào cũng gọi điện hỏi thăm con cháu – vợ tôi đêm nào cũng gọi về Ngoại. Còn ba tôi hơi cỗ hủ gia trưởng, nên chỉ có con cháu gọi điện hỏi thăm ba thôi chứ ba thì hiếm khi gọi, tôi thấy vậy không hợp lý nên cũng góp ý với ba là ông bà hay con cái đều gọi điện hỏi thăm nhau được chứ không phải cứ người nhỏ là phải hỏi thăm người lớn, nhưng ba không thay đổi gì mấy, có mẹ tôi là gọi điện hỏi thăm con cháu thôi. Và vợ tôi không thích việc đó, mặc dù lâu lâu vẫn gọi điện hỏi thăm ông bà, nhưng tư tưởng là sao ông bà không hỏi thăm mà mình phải hỏi, và ông bà có gọi thì gọi cho anh chị nhiều hơn gọi cho vợ (cái này tôi nghe vợ kể vậy).

 

Trước Tết vừa rồi, ba tôi đi tiểu đêm bị ngã và chấn thương đầu khá nặng (giờ thì tạm ổn rồi, nhưng sức khỏe chưa được như trước); đi bệnh viện 2 3 lần mà không khỏe, chấn thương đầu và đi tiểu không kiểm soát nên mất ngủ, ăn ngủ không được, người tiều tụy và đi phải chống gậy bước chậm, còn đa số là nằm. Tôi gọi nói vợ biết chừng, và dặn vợ gọi hỏi thăm Ba 1 tiếng; bữa sau tôi hỏi vợ gọi chưa thì vợ không trả lời, cứ vậy tôi hỏi thì vợ vẫn không trả lời. Đến khi vợ trả lời là gọi cho Mẹ tôi rồi thì vợ quay sang trách tôi luôn, rằng vợ làm dâu và tự biết trách nhiệm phải làm gì, gọi rồi phải báo cáo cho tôi à, Ba già rồi thì bị bệnh thôi chứ có gì đâu phải rối lên. Tôi nghĩ vợ chỉ cần nói 1 tiếng là gọi cho mẹ rồi là xong chuyện thôi, mà sao với vợ lại khó khăn đến vậy, hay là tôi sai?.

 

Khi tôi cảm thấy vợ chồng căng thẳng, tôi nói luôn là em đừng thấy con A và cô B họ ly dị mà em nghĩ chuyện ly dị, hay ly dị là bình thường (A, B là bà con gần nhà vợ, 1 người đã ly dị chồng khá sớm sau khi kết hôn cỡ 2 3 năm gì đấy, và 1 người đang ly thân cũng mới kết hôn vài 3 năm. Với lại vợ tôi có cô bạn cấp 2 chơi thân, tư tưởng cũng khá là cổ súy cho việc ly hôn chồng, mà tính vợ tôi thì hay bị ảnh hưởng từ lời nói xung quanh). Tôi nó rằng họ ly dị là việc của họ, còn cuộc sống của mình khác họ, đừng nghe hay nhìn người ta mà nghĩ mình cũng như họ. Và vợ nói luôn “ly dị thì ly dị chứ sợ gì, ly dị vì ông nhu nhược, coi vợ như rẻ mạt”.

 

Tôi đọc tin nhắn này xong giật mình, vì thật sự trong mắt tôi chưa bao giờ khinh thường vợ cả, tôi có những cái tệ nhưng bản thân chưa bao giờ có ý nghĩ xem thường vợ. Không biết bao nhiêu lần tôi hỏi và trò chuyện những việc bình thường trong sinh hoạt hằng ngày nhưng cô ấy thích thì trả lời, còn không thì cứ im im. Nhiều khi tôi cũng bực bội nhưng riết rồi quen. Tôi hỏi mà vợ im thì thôi tôi cũng chẳng hỏi nữa, vì hỏi nữa cô ấy lại kêu hỏi gì mà hỏi hoài không thích trả lời.Vợ thường phán đoán, nhận xét về tính cách, suy nghĩ của tôi; nhưng cá nhân tôi thấy gần như là không đúng gì mấy cả, ý tôi là vợ không hiểu tôi ấy.


Theo cảm nhận cá nhân của tôi, thì từ khi quen nhau đến giờ tôi không được vợ tôn trọng. Tôi nói với vợ rất nhiều lần là không ai hoàn hảo cả, chồng em có nhiều cái tệ như anh hay quên, ít để ý. Anh cũng không đủ tinh tế, và không thích nói hàm ý, có gì cứ nói thẳng ra với nhau để mà sửa chửa, để hiểu nhau hơn, vợ chồng phải tâm sự với nhau chia sẽ với nhau. Nhưng khổ một nỗi là vợ không muốn như vậy, có gì không hài lòng về tôi thì cứ im lặng để lúc nào đó cãi nhau là lôi ra trách.

 

Thật sự là giữa tôi và vợ thì tình cảm không sâu đậm, nhưng tôi muốn vun đắp cho mái ấm nhỏ của mình, không bao giờ nghĩ đến việc ly dị, vì chúng tôi có con rồi, không thể vì những bất hòa nhỏ mà chia tay thì thiệt thòi nhất là đứa trẻ, nó không có lỗi gì cả, nó cần có đủ ba mẹ. Còn nếu về sau này mà những trục trặc mâu thuẩn ngày 1 lớn hơn, và bắt buộc chúng tôi phải chia tay thì về tài sản tôi sẽ để phần hơn cho vợ, còn con trai thì tôi không nói trước được, có lẽ sẽ để cho con lựa chọn ở với ai. Mối quan hệ giữa tôi và gia đình vợ cũng ổn, không có trục trặc gì cả, tôi tự cố gắng sống cho phù hợp. Ngày Tết nhà vợ cúng 3 ngày thì vợ chồng tôi vẫn về phụ dọn dẹp, đem đồ cúng, trong khi anh trai và chị dâu của vợ thì lại đi chơi rồi. Tiệc tùng của nhà vợ, tôi luôn luôn ở lại dọn các thứ, vì tôi nghĩ tôi không dọn thì vợ cũng phải dọn, trong khi anh em trai của vợ thường đi ngủ hết rồi.


Nói thì dài, nhưng cảm nhận cơ bản của tôi là dường như vợ chỉ muốn săm soi cái tệ của tôi, dù chuyện vặt hay chuyện lớn và ghim lại đó đến lúc có việc xích mích thì lôi ra và nói; chứ vợ không bao giờ khen tôi lấy một câu. Tôi biết là tôi có cái tệ cần phải thay đổi thêm để vừa lòng vợ và hợp nhau hơn; nhưng không lẽ tôi tệ hoàn toàn, tệ đến mức bỏ đi hay sao? Tôi đâu phải thánh nhân mà chỉ biết nghe lời cằn nhằn mãi được. Về tài sản, lúc giận hờn nhau vợ bóng gió rằng vàng cưới của vợ góp trong lô đất mua nhiều hơn tôi. Mẹ vợ và vợ còn nói rằng con em họ của vợ sao mà ngu, sống với chồng mà giờ chia tay không có gì cả. Vàng cưới thì bên nhà vợ cho nhiều hơn hẵn so với nhà tôi, vì nhà tôi không giàu nên sính lễ vừa đủ chứ không nhiều, có lẽ cũng vì vậy mà không được sự tôn trọng cho lắm của vợ.

 

Lâu lâu vợ cứ nhắc lại chuyện này mãi, sao nhà tôi đi quà cưới ít v.v… tôi nghe riết chán không tả được, bởi vì vợ đã biết nhà tôi không giàu mà vẫn cưới, mà có chuyện lại lôi ra nói. Mặc dù về lý thuyết thì vàng cưới là bà con cho cả 2 vợ chồng nhưng tôi sẵn sàng để lại hết cho vợ cũng được, vì đó là quà tặng chứ không phải công sức tôi làm ra, tôi không tranh giành gì cái đó. Và thực sự là tôi cũng không chắc vợ nói nhiều hơn thì cụ thể là bao nhiêu? Vì thời điểm mua lô đất thì thu nhập của tôi toàn trên 20 triệu/tháng, nên số tiền trong sổ tiết kiệm cộng với thẻ ATM và tôi vay công ty nữa thì tiền góp của tôi nhiều hơn.

 

Nhưng mặc kệ, chuyện đó chẳng quan trọng gì với tôi nữa. Tôi hiểu là những cãi nhau to bắt đầu từ những xích mích nhỏ, và lỗi là của cả 2. Từ sự ít tinh tế, thờ ơ của tôi; và cả sự im lặng, không chịu chia sẽ với chồng của vợ. Nó là hậu quả của việc không yêu nhau nhiều mà vẫn cưới nhau. Cái kiểu hôn nhân không cảm xúc, không chia sẽ với nhau, tình yêu không nhiều mà tình dục cũng không mặn như thế này thì tôi e rằng không ổn tí nào; nó dễ chết dần chết mòn cảm xúc và có ngày sẽ tan nát (hiện tại thì tôi và vợ vẫn không có ai khác ngoài vợ ngoài chồng).

 

Hôn nhân mà kiểu này giống như bạn khác giới chung nhà chứ không phải vợ chồng. Nên giờ đây, để cho cái mái ấm này được hạnh phúc, bền lâu thì bản thân tôi thì phải cố sửa chữa, thay đổi hết mức có thể những điều mà vợ không hài lòng, hay như nào nữa?. Còn về phía vợ, tôi nên như thế nào để cô ấy có thể dần thay đổi? Để tôi cảm thấy được vợ tôn trọng hơn, để vợ có thể thể hiện tình cảm với tôi, có thể ôm tôi, hôn tôi, chia sẽ với tôi những điều trong cuộc sống? Hay tôi cứ mặc kê đi mà sống? Cảm ơn mọi người đã chịu khó đọc tâm sự khá dài của mình. Rất mong cửa sổ tâm hồn, các bạn cho tôi lời khuyên với!

-Gửi Tâm sự về tòa soạn. -Tư vấn với chuyên gia gọi 19006802

Chào em. Để người đàn ông có thể viết ra một bức thư dài như thế này với những nội dung rất chi tiết thì chứng tỏ em cũng là một người rất để ý chứ không phải là người vô tâm để không biết nhìn nhận ra vấn đề. Thật may mắn vì em cũng đã tự nhận thấy bản thân có những điểm thiếu xót gì rồi, còn hiện tại em đang muốn cải thiện mối quan hệ với vợ trở nên tốt đẹp hơn, đó là một thái độ rất thích cực và đáng được ghi nhận em ạ.


Công tâm mà nói, chuyên gia trang www.cuasotinhyeu.vn nhận thấy những vấn đề em chia sẻ là những chuyện rất đời thường mà chúng ta hay bắt gặp trong cuộc sống hôn nhân của vợ chồng. “Bát đũa còn có lúc xô lệch”, huống chi vợ chồng chẳng tránh khỏi những lúc bất đồng ý kiến. Còn mong mỏi có một cuộc sống vẹn toàn, tình cảm, nó là ước mơ của tất cả mọi người chứ chẳng riêng gì vợ chồng em. Các em là vợ chồng trẻ, kết hôn xong lại chưa có nhiều thời gian ở bên nhau nên cũng ít có cơ hội để hiểu nhau và vun đắp tình cảm. Nhưng em cũng rất ghi nhận về sự chăm sóc, thương yêu con của vợ em, tuy nhiên về những điều vợ mong muốn ở em thì nó cũng là những điều hết sức tự nhiên, vì người phụ nữ nào chẳng cần tới sự sẻ chia, quan tâm, động viên và nhất là cần một chỗ dựa vững chãi về kinh tế.


Em cũng đừng tự trách bản thân kém cỏi khi chưa kiếm được nhiều tiền như mong muốn. Về cơ bản, em cũng là người chịu khó kiếm tiền toàn tâm toàn ý cho gia đình cũng là điều đáng được ghi nhân rồi đó em. Thông thường với các cặp vợ chồng mới cưới, kinh tế cũng là nguyên nhân dễ làm nảy sinh những mâu thuẫn. Nhưng về cơ bản các em cũng không phải quá khó khăn để đến mức coi đó là áp lực. Những khoản tiền đầu tư về đất đai là tài sản cố định, cũng không mất đi đâu cả. Vợ chồng có vay nợ thì mới có động lực tích cóp, tiết kiệm chi tiêu để trả nợ. Mà cũng như em nói, vợ em cũng là một người tiết kiệm trong chi tiêu, cũng biết vun vén cho gia đình. Còn đôi khi người phụ nữ cằn nhằn hay so sánh thì cũng khó tránh khỏi, vì đó cũng là một trong những điểm yếu của nhiều người gặp phải chứ không riêng gì vợ em.


Cuộc hôn nhân có đẹp hay không là do ý thức của cả người vợ người chồng trong cuộc sống hôn nhân ấy. Em cũng đã tự nhìn nhận ra vấn đề của bản thân rồi và giờ điều em cần làm là khắc phục những thiếu xót ấy đi. Còn em mong muốn một sự ngọt ngào, tình cảm của vợ em thì em cũng cần hiểu rằng: có những người họ cũng không đủ khéo léo với người bạn đời, đó cũng là do tính cách của người ấy vốn là như vậy, và cũng chưa có nhiều lý do khiến cho họ phải thay đổi bản thân vì người bạn đời. Những điều vợ em thể hiện không được tình cảm như em mong muốn, nhưng cô ấy về cơ bản cũng không phải là người xấu. Học cách chấp nhận và sau này từ việc em thay đổi bản thân, phát triển kinh tế gia đình tốt hơn, hai vợ chồng có nhiều điều kiện bên nhau hơn biết đâu sẽ vun đắp được cuộc sống hôn nhân này.


Khi em làm bất cứ công việc gì em cũng cần lên kế hoạch và mục tiêu, vậy thì trong cuộc sống hôn nhân em cũng thử áp dụng điều đó xem sao. Đợi khi có dịp phù hợp, em cùng ngồi lại với vợ bàn về những dự tính trong công việc thời gian tới, về kế hoạch chăm sóc nuôi dậy con cái, kế hoạch sinh con tiếp theo…để hai vợ chồng có được những định hướng. Thêm vào đó, đối nội đối ngoại cũng rất quan trọng, em cũng cần là người chủ động, nhiệt tình để vợ nhìn thấy những điểm tốt của em. Em cứ hình dung thế này, những gì em làm tốt thì sẽ được người khác ghi nhận và em cũng cần ghi nhận những điểm tốt đẹp của vợ em, có như vậy hai người mới dần dần lấy lại được cảm xúc với nhau. Trong các mối quan hệ, những điều rất nhỏ nhặt nhưng lại là yếu tố giúp cho hai người xích lại gần nhau hay đẩy nhau ra xa. Em cũng đã đủ tinh ý để nhìn nhận ra vấn đề rồi, giờ triển khai nó thật tốt em nhé. Chúc hai em luôn hạnh phúc bên nhau.

Theo CuaSoTinhYeu
sinh đôi, trầm cảm, kinh tế, khó khăn, ly hôn, kiếm vợ khác
Rồi bà cũng cho tôi ở lại với điều kiện chồng tôi phải giữ tiền tôi cũng chấp nhận...
Người yêu cũ, Níu kéo tình yêu, người yêu cũ có người yêu mới, tổn thương, hy vọng tình cảm.
Em chỉ buồn là vì sao mới chia tay được tuần mà cô ấy lại có người yêu mới và đối xử với em như...
mẹ bạn trai cấm, bạn trai có con riêng, còn đi học, không muốn từ bỏ, tình trường phức tạp
Lúc anh và người yêu hiện tại đang trục trặc thì em xuất hiện, tâm sự bới anh mỗi tối, mặc dù...
nỗi đau, vợ kiếm nhiều tiền hơn chồng, mâu thuẫn, tình cảm, kinh tế ra đình, ly hôn.
Vợ mình làm bên ngoài, lương cao gấp đôi mình. Thời gian gần đây cô ấy luôn nói mình không biết...
chồng cục cằn, thô lỗ, mâu thuẫn quá nhiều, có thay đổi, muốn cải thiện
Chồng em là người có sức khỏe tốt, dễ ăn dễ ngủ, nói chung là ít lo lắng. Anh sống thật thà,...
lựa chọn, quyết định, người cũ, chân thành, hạnh phúc, đau khổ, cua so tinh yeu
Em giả vờ nói dối H là em hack được face H nên H có nhắn tin với ai em cũng biết. Sau hôm đó, H...
yêu nhau, 3 tháng, bàn chuyện đám cưới, giận dỗi, chia tay, níu kéo
Em xem lại và hỏi lần 2 cô ấy bảo không phải cô ấy và cô ấy giận em luôn và nói chia tay, nói em...
cửa sổ tình yêu, chia tay bạn trai, tư cách yêu thương, gia đình ngăn cấm.
Và em chỉ là thằng công nhân vừa xin được việc khi mà gia đình em vay tiền cho em đi...
Mâu thuẫn Vợ Chồng, Mâu thuẫn với Cha mẹ, ly hôn, gia đình không hạnh phúc, cua so tinh yeu
Và em cũng muốn mẹ anh sang nên em nói mẹ anh không sang thì không cưới nữa thì anh nói “Được....
mâu thuẫn, nóng giận, không kiềm chế cảm xúc, kế hoạch thay đổi, hòa khí trong gia đình, cửa sổ tình yêu.
Rồi taxi lên, em đã đi và con ngu ngơ không chạy ra gì cả, con chơi với cả nhà ông bà trong nhà....
Nội dung khác
bạn trai lạnh nhạt, hờ hững, bận ôn thi, giận hờn, muốn chia tay
Nhưng dạo gần, anh dần ít quan tâm đến em hơn, em biết là vì anh sắp phải thi Đại học nên anh...
11/5/2021 - Tư vấn
Nên làm những loại xét nghiệm gì sau 2 lần hỏng thai liên tiếp?
Em đã từng mang thai 2 lần nhưng đều bị hỏng cả hai. Lần 1 là vào ngày 11/11/2019, em bị lưu thai...
11/5/2021 - Tư vấn
Ra cục máu đông sau khi có kết quả xét nghiệm hCG 790.3?
Khi bị chậm kinh khoảng 25 ngày em có đi xét nghiệm máu thì nhận được kết quả là beta hCG là 790....
11/5/2021 - Tư vấn
Ăn chay có mấy loại, làm sao để ăn chay ngon mà vẫn đầy đủ dinh dưỡng?
Cùng tìm hiểu cách xây dựng chế độ ăn chay đơn giản cho người mới bắt đầu!
11/5/2021 - Tin tức
Tình yêu rạn nét, khó chia sẻ, che giấu, giữ trong lòng, tâm sự với nhau
Trong quá trình hẹn hò, thì những lúc đầu em cảm thấy vui vẻ hạnh phúc lắm, mà dạo gần đây anh ấy...
11/5/2021 - Tư vấn
hCG tăng từ 23.9 lên 24.9 mUI/ml thì có đang mang thai hay không?
em có đi xét nghiệm máu chỉ số beta hcg lần 1 là 23,9, sau đó 3 ngày em tiếp tục xét nghiệm lần 2...
11/5/2021 - Tư vấn
Bị mẹ mắng đúng ngày sinh nhật hay là do mẹ không thương mình
Em đã xin mẹ cho con ngủ một tiếng để còn học 2 ca học thêm buổi chiều nữa nhưng mẹ không đồng ý...
11/5/2021 - Tư vấn
Những đứa trẻ bị nhốt trong nhà và bi kịch thời Covid
Sáng nay, sau hai ngày chuẩn bị tâm lý, trấn an con, chị Mai đã đi quyết định... nhốt con trong...
11/5/2021 - Tin tức
3 năm không có kinh nguyệt vì tử cung nhỏ
Tình trạng hiện nay của em là đã không có kinh nguyệt trong vòng 3 năm nay. Gần đây em có đi...
11/5/2021 - Tư vấn