Mảnh ghép còn thiếu

Tình cảm và sự quyết tâm anh ý dành cho em khiến ai cũng nghĩ và nói rằng chồng em rất yêu thương em. Vì thật sự anh ý yêu và thương em rất nhiều. Tất cả mọi việc anh ý đều suy nghĩ và lo lắng đến cảm nhận của em.

Vợ chồng em quen nhau từ thời còn sinh viên. Chồng em là người ở Hà Nội và em là người ở Lào Cai. Chồng em từng thích và tán em 6 năm em mới nhận lời. Vì em nghĩ em muốn cưới chồng và lập gia đình ở Lào Cai, mà gia đình anh ý chỉ có anh ý và chị gái anh ý. Em không muốn anh ý phải bỏ lại công việc và gia đình ở Hà Nội để về Lào Cai sinh sống với em. Nhưng cuối cùng anh ấy đã quyết định từ bỏ tất cả, lên Lào Cai tìm việc thuê nhà để được gần em ( khi đó em vẫn chưa nhận lời yêu anh ý, mãi cho đến mấy tháng sau khi cả gia đình anh ý lên thăm anh ý và gặp em. Em có nói khúc mắc trong lòng mình thì có được bố mẹ và chị gái anh ý động viên rằng chuyện kết hôn là do duyên số, bố mẹ và anh chị ủng hộ chồng em. Lúc đó em mới nhẹ lòng và nhận lời yêu anh ý).

 

Tình cảm và sự quyết tâm anh ý dành cho em khiến ai cũng nghĩ và nói rằng chồng em rất yêu thương em. Vì thật sự anh ý yêu và thương em rất nhiều. Tất cả mọi việc anh ý đều suy nghĩ và lo lắng đến cảm nhận của em. Chỉ là em thấy không vui hay em khóc là anh ý đã cuống lên rồi. Em cũng nghĩ rằng chắc sẽ không có ai thương yêu em nhiều như anh ý. Hiện tại chúng em đã kết hôn được gần 4 năm, chúng em sinh sống tại Lào Cai, bố mẹ em có mua cho 2 vợ chồng 1 căn nhà 3 tầng, bố mẹ em cũng cho tiền sửa chữa nhà. Cưới xong 2 vợ chồng em chỉ cần về sinh sống mà không phải suy nghĩ gì, vợ chồng em cũng có 1 bé trai và 1 bé gái. Từ khi em sinh bé đầu bố mẹ chồng em có lên sống cùng vợ chồng em cho đến nay cũng được hơn 2 năm. Em và bố mẹ chồng em cũng không có vấn đề gì. Ông bà đều rất hiền lành yêu thương em và các cháu. Chồng em cũng vẫn yêu thương em và các con. Mọi việc sẽ chẳng có gì ngoài việc chồng em không thể hoà hợp được với gia đình nhà em và các anh em họ nhà em. Chồng em vốn là người không thích rượu chè, và cũng là một người có nguyên tắc, ai tốt với anh ý thì anh ý rất tốt, nhưng ai không tốt thì anh ý thái độ ra mặt luôn. Trên Lào Cai em mọi người lại đều hay uống rượu và rất thích vui, anh ý thì không thích vậy nên mỗi lần nhà em có công việc hay giỗ chạp mặt anh ý cứ không vui, không hoà đồng nói chuyện với mọi người. Em thì lại người hoà đồng và luôn muốn sống hoà hợp với mọi người. Mới đầu mọi người đi đâu còn gọi rủ vợ chồng em đi, nhưng mấy lần chồng em từ chối không đi, lâu dần anh chị em họ nhà em có công việc gì tụ tập là cũng không còn gọi vợ chồng em luôn. Những chuyện đấy em cũng có thể bỏ qua. Nhưng đến cả gia đình em anh ý cũng vậy.

 

Mới đầu anh ý vẫn còn rất tôn trọng nể và sợ bố mẹ em, vì mẹ em là người thẳng tính hay nói và bà luôn cho rằng mình đúng, nhưng bà rất tốt và thương con cháu. Lâu dần tiếp xúc khiến chồng em không thích rồi dần dần mỗi lần lên nhà em chồng em lại mặt nặng mày nhẹ, về nhà em rồi vẫn hậm hực khó chịu. Em biết vậy nên cũng hạn chế cùng chồng em về nhà bố mẹ em. Mặc dù nhà em cách nhà bố mẹ em có chưa đến 1km. Em cũng nói chuyện góp ý thậm chí viết cả thư gửi chồng em để tâm sự, tỉ tê về việc em rất yêu thương bố mẹ và gia đình em. Bạn bè, họ hàng em sao cũng được, nhưng bố mẹ em và anh chị em nhà em là giới hạn cuối cùng của em. Em có thể bỏ chồng chứ không thể bỏ gia đình của em được. Anh ý cũng có nhiều lý do của anh ý, em biết tính anh ý nghiêm túc, bố mẹ em với gia đình em đều không đến nỗi để anh ý cư xử như vậy. Ai cũng có điểm tốt và điểm xấu, không có ai hoàn hảo cả. Em cũng bảo anh ý sống với nhau phải nhìn điểm tốt của nhau để sống. Chứ cứ nhìn điểm xấu của nhau thì không thể sống được với nhau. Nhưng đâu vẫn cứ hoàn đấy. Hầu như lần nào có công việc cần lên nhà bố mẹ em về chồng em cũng cứ hậm hực xong giận dỗi không nói chuyện tử tế với em. Em thật sự rất mệt mỏi và chán cái cảnh này. Bố mẹ em thật sự rất tốt, em nghĩ ông bà sinh em ra, đến khi em lấy chồng vẫn phải lo nhà cửa cho em, làm ăn ông bà cũng cho mấy lần mấy trăm triệu, có thua lỗ mất mát ông bà cũng không trách gì. Vậy mà chẳng báo đáp được ông bà cái gì còn chẳng mấy khi lên chơi với ông bà, lên còn chẳng vui vẻ cười nói, ăn cơm cũng chẳng mấy khi chồng em uống rượu với bố em vói 2 anh rể và em trai em, có uống thì cũng uống rất ít. Bố mẹ em và mọi người biết chồng em không uống được nên cũng không ép. Nhưng mà em rất buồn vì chồng em không hoà hợp được với gia đình em. Em rất mong nhận được tư vấn của chuyên gia để biết em cần phải làm như nào để khắc phục được tình hình và giúp chồng em có thể vui vẻ hoà hợp được với gia đình em. Em xin cảm ơn ạ.

 

Mảnh ghép còn thiếu

 

Gửi Tâm Sự để CSTY tư vấn MIỄN PHÍ.
Tư vấn [ riêng tư ] với Chuyên gia Tâm lý qua
Zalo 088 68 045 88 (có trả phí)

Chào em!

 

Về cơ bản em có một cuộc sống hôn nhân bình yên, duy nhất chỉ có vấn đề em cảm thấy trăn trở ở hiện tại là chồng em hơi khó để hòa hợp được với gia đình em. Chị hiểu được phần nào đó những mong muốn của em bởi một mục đích tốt đẹp là muốn tất cả mọi người trong gia đình đều thương yêu, vui vẻ và hiểu nhau.

 

Chị cũng cảm nhận thấy trong lòng em rất ghi nhận về tình cảm mà chồng dành cho em. Chồng em vì tiếng gọi của tình yêu mà tạm biệt công việc ở Hà Nội, chấp nhận xa bố mẹ để chuyển lên quê hương em nhằm mục đích gần em. Sự chân thành ấy không phải ai cũng làm được vì thông thường mọi người vẫn nghĩ theo nhẽ: “Thuyền theo lái, gái theo chồng”. Tình yêu của hai em đã được “đơm hoa kết trái” khi em sinh được một bé trai, một bé gái sau 4 năm sống chung với nhau. Mọi chuyện cũng chẳng có gì để nói ngoại trừ việc chồng em chưa có sự “nhiệt tình” với gia đình em, họ hàng em. Nhưng em à, mỗi người sinh ra và lớn lên trong những văn hóa, truyền thống gia đình khác nhau. Có thể ngay từ bé anh ấy đã không được làm quen với nếp sinh hoạt như ở gia đình bên nhà em. Bên cạnh đó, em cũng biết tính của chồng em là hợp ai thì mới dễ dàng nói chuyện cởi mở được, còn lại thì anh cũng không khéo khi tiếp xúc với mọi người. Một khi đã không hợp về quan điểm, lối sống, cách trò chuyện…thì cũng thường bị mất lòng nhau. Mà em ở với chồng em thì cũng hiểu được tính cách của anh ấy không phải là người khéo léo, cởi mở. Trong khi đó, em cứ trách móc, muốn anh phải hòa hợp, phải vui vẻ mà trong lòng anh không cảm thấy vui thì làm sao chồng em “diễn” được.

 

Ở đâu đó trong quan niệm của nhiều người vẫn có suy nghĩ : “Dâu là con, rể là khách quý”, nhưng em có nghĩ rằng yếu tố lớn nhất là do tính cách của chồng em nên anh ấy mới khó có sự cởi mở, gần gũi với mọi người. Trong những cuộc gặp gỡ, ngoài ăn uống ra còn có những câu chuyện, mà chồng em cảm thấy những chủ đề trao đổi với mọi người không phù hợp với quan điểm, suy nghĩ của anh nên anh không vui vẻ, cười nói với mọi người được. Một phần nào đó em cũng nên thông cảm cho chồng em. Còn em muốn góp ý thì cũng nên lựa một lúc nào đó để khéo léo, tế nhị sẻ chia với anh. Cũng đừng ép chồng em phải uống rượu nhiều vì sức uống của mỗi người là khác nhau. Nếu em là một người vợ tâm lý thì em còn phải đỡ rượu, đỡ lời cho chồng để tránh việc chồng em phải từ chối quá nhiều với mọi người.

 

Có những người thích những cuộc vui, nhưng có những người lại thích cảm giác bình yên, sống khép mình, cái đó là tính cách mà chúng ta cần nên tôn trọng. Còn mối quan hệ giữa mẹ vợ và chàng rể thì chị hiểu em cũng có phần khó xử khi là người ở giữa. Tuy nhiên, em thì hiểu tính mẹ em rồi, còn chồng em cũng mới chỉ làm rể, mà lại còn ở trên quê vợ, nhà của vợ…nên chồng em cũng có những mặc cảm nhất định. Vậy nên, thi thoảng anh cũng có những tự ái trước những lời nói thẳng của mẹ vợ thì em cũng nên đứng ra để hài hòa mối quan hệ ấy, thay vì chỉ đi trách một phía là chồng em.

 

Về phần em, là người ở giữa nên em cần "lảng tránh" vai trò của người phân định đúng sai vì điều đó chỉ làm em day dứt hơn. Em không muốn bên nào sai cả vì bên nào cũng rất quan trọng và chính là cuộc sống của em đúng không nào? Vậy nên em đừng nhìn vào những khác biệt của chồng và gia đình mình để rồi đặt ra "giới hạn đỏ" cho sự chịu đựng của chính mình. Trái lại em cần thể hiện vai trò "con thoi" để làm dung hòa khác biệt "từ lớn thành nhỏ, từ nhỏ thành không". Đúng sai đôi khi khó phân định nhưng khi người ta yêu thương và tôn trọng nhau thì chuyện đúng sai có khi không còn ý nghĩa nữa. Đại gia đình của em đang thiếu một mảnh ghép để mọi người vượt qua được những giận hờn trách móc qua đó cảm thông và yêu thương nhau hơn và chị tin mảnh ghép đó đang ở trong tay em. Chị chúc hai vợ chồng em luôn hạnh phúc và sẽ giải quyết tốt những vấn đề ở trong cuộc sống em nhé!

 

CửaSổTìnhYêu
thương thầm, crush, bạn thân, thắc mắc, trái ngược, trưởng thành
Em cũng hay bị kiểu như người nào em hay gặp thì em sẽ hay tưởng tượng và suy nghĩ về người đó,...
mẹ bỏ đi, bố mất sớm, sống với bà, bị mằng chửi, cô đơn, chán nản, khóc thầm
Từ khi bố mẹ em ly hôn, em sống cùng với nhà nội, còn nhà ngoại thì em chưa một lần được ghé thăm...
cửa sổ tình yêu, nghĩa tử, nghĩa tân, bà ngoại, mắt, không đi đưa, sinh con, chăm con, lu bu.
Vì lu bu và khoảng cách đi xe máy từ nhà lên nhà ông bà 20km, nên chồng em chỉ lên...
yêu đồng giới, đồng giới nữ, bạn gái phải đi mỹ, ngăn cản, kiên quyết chia tay
Nếu ở đây em và bạn nữ có thể cố gắng làm kiếm được nhiều tiền và lo cho ba mẹ bạn nữ đó là được...
vợ xưng mày tao, chồng vô trách nhiệm, không muốn cố gắng, chán nản, mất hứng quan hệ
Em nằm im đó chồng em vẫn làm một mình chừng nào xong mới chịu ngủ. Còn không thì đêm đó em khỏi...
chồng ngoại tình, tha thứ, cơ hội, quyết định, niềm tin, lựa chọn, cửa sổ tình yêu
Biết cô ta mang thai; nhưng anh vẫn không nói gì và khi gia đình cô ấy biết được thì đã gặp mặt...
cửa sổ tình yêu, thiếu quan tâm, lo lắng, chửi bới, con cái, bố mẹ, nói chuyện, thay đổi, nhìn nhận, học tập.
Bố em cứ chăm chăm chạy đua theo thành tích, coi giá trị điểm số như một thứ quyết định tương lai...
Yêu thì yêu, không yêu thì... Em đi về
Sau khi về nhà, em nhận được tin của anh :” Anh xin lỗi , nhưng anh muốn không tiếp tục. Anh thử...
yêu mẹ đơn thân, thương người, giúp đỡ, vướng tình cảm, một mình nuôi con
Gần đây, cô ấy nói với em là cô ấy bị ung thư cổ tử cung và nhờ em qua bên nhà cô ấy sống để chơi...
ở rể, vợ ở bẩn, lười biếng, không hợp, ỷ lại, sống không có trách nhiêm
Càng sống em càng cảm thấy không thoải mái, không hợp nhau về tất cả mọi thứ. Em gần như làm tất...