Yêu thương trôi tới nơi đâu khi con tim lạc lối

Tôi ngồi sụp xuống đất, ôm mặt khóc nức nở. Mọi người vây kín xung quanh tôi chỉ trỏ, miệng không ngừng la mắng, chửi rủa: “ Đồ mặt dày, trơ trẽn, đồ vô ơn bạc nghĩa”. Còn Mi chỉ đứng lặng nhìn tôi, ánh mắt vằn lên những tia lửa đỏ đầy căm hận.

Tôi ngồi sụp xuống đất, ôm mặt khóc nức nở. Mọi người vây kín xung quanh tôi chỉ trỏ, miệng không ngừng la mắng, chửi rủa: “ Đồ mặt dày, trơ trẽn, đồ vô ơn bạc nghĩa”. Còn Mi chỉ đứng lặng nhìn tôi, ánh mắt vằn lên những tia lửa đỏ đầy căm hận.

 

 

Tôi và Mi là đôi bạn chơi thân với nhau từ nhỏ. Với tôi, nó không chỉ là một người bạn tốt mà còn là một người chị lớn luôn bảo vệ, che chở cho tôi. Chơi thân với nhau thật đấy nhưng tính cách của hai đứa lại trái ngược nhau hoàn toàn. Mi mạnh mẽ, cá tính bao nhiêu thì tôi lại mong manh, yếu đuối bấy nhiêu.

 

Khi còn nhỏ, tôi thường xuyên bị bạn bè mang ra giễu cợt, chúng không ngần ngại ném đồ vào người tôi rồi mắng vào mặt tôi “cái con ất ơ, không cha không mẹ”. Nhiều lần như vậy rồi nên tôi quen, chẳng buồn phản ứng lại, cứ cúi gằm mặt xuống và đi tiếp. Còn Mi, chẳng ngại ngần cầm dép lên phi thẳng vào mặt mấy đứa rồi lao vào đánh nhau với chúng mặc cho tôi ngăn thế nào cũng không được. Để rồi sau đó nhìn Mi bị lũ bạn đánh cho bầm dập, tôi xót xa ngồi bôi thuốc cho nó rồi lặng lẽ khóc. Những lúc như vậy, nó giằng lấy lọ cao trong tay tôi ném xoẹt sang một bên, quắc mắt: “ Khóc cái gì mà khóc. Ra kia nhặt dép về đây cho tao. Lúc nào cũng chỉ biết khóc. Có tay, có chân, có mồm sao không đánh lại, chửi lại bọn nó đi. Khóc thì giải quyết được cái gì?”. Mi là như vậy đó, miệng lúc nào cũng la mắng tôi không ngớt nhưng thực ra nó tốt với tôi lắm. Bố mẹ tôi cùng mất trong một vụ tai nạn khi tôi còn nhỏ xíu, tôi sống cùng dì và thường xuyên bị dì đánh đập, mắng chửi, bị Liễu – đưa em con dì bắt nạt và bạn bè chòng ghẹo. Có lẽ nhờ Mi mà tuổi thơ của tôi bớt “dữ dội” hơn.

 

Rồi chúng tôi vào học cấp 3, không còn được học chung lớp, ngồi chung bàn như trước nữa nhưng tình bạn thì vẫn thắm thiết như thế. Chỉ có điều tôi không còn bị lũ bạn trêu chọc như trước nữa. Có lẽ khi con người ta lớn sẽ cư xử với nhau nhân đạo hơn. Tôi ngày càng trầm tính, ít nói, ít giao tiếp với mọi người. Ở lớp chỉ có Mi là hay chơi với tôi nhất. Có chuyện gì tôi cũng than thở với nó. Những lúc ấy, nó chăm chú nghe rồi gật gù: “ Ờ tao hiểu. Tao chả đi tông trong bụng mày rồi ý chứ”. Tôi véo nó một cái rõ đau rồi hai đứa ôm bụng cười sằng sặc.

 

Năm lớp 11, Mi có bạn trai, một anh chàng học trên chúng tôi 1 khóa. Tôi thấy mừng cho bạn nhưng cảm thấy bất an nhiều hơn. Tôi sợ có người yêu rồi nó sẽ bỏ rơi tôi. Tự nhiên tôi thấy ghét anh chàng kia thế! Nhưng rõ ràng là tôi đã lo lắng thừa. Có người yêu rồi nhưng My vẫn quan tâm đến tôi lắm. Anh chàng kia cũng rất tốt bụng và vui tính, dễ gần, lại còn rất đẹp trai nữa. Sự ác cảm trong tôi dần  chuyển sang cảm mến. Có nhiều lúc tôi thầm ghen tỵ với Mi. Nó thật may mắn!

 

Vào kì nghỉ hè, Mi quyết định tham gia vào một chuyến đi tình nguyện kéo dài 3 tháng. Nó vốn vậy, lúc nào cũng thích được bay nhảy, khám phá. Trước khi đi, nó dặn dò tôi đủ điều, còn giao cho Tuấn – anh bạn trai nhiệm vụ phải chăm sóc tôi kĩ lưỡng. Tôi cười trấn an nó mà trong lòng rưng rưng. Nó vẫn như ngày nào… Sau này nghĩ lại, nếu lần đó Mi không đi, chắc chúng tôi không rơi vào hoàn cảnh éo le như lúc này…

 

Ba tháng Mi đi, đã có biết bao nhiêu chuyện xảy ra với tôi. Trong một lần đi lấy hàng cho dì, một chiếc xe máy đụng vào tôi khiến tôi bị thương, phải nằm viện cả tuần. Đó thực sự là khoảng thời gian khó khăn nhất trong đời tôi. Thân xác tôi đau đớn còn tinh thần cũng suy sụp ghê gớm. Tôi nằm viện mà không có một ai chăm sóc. Chỉ có dì miễn cưỡng vào đóng viện phí cho tôi rồi ném vào mặt tôi câu nói sắc như dao: “Đồ ăn hại! Mày sống chỉ để làm khổ tao thôi”. Chỉ có Tuấn - bạn trai của Mi là tốt với tôi, biết hoàn cảnh của tôi, anh thường xuyên vào thăm, chăm sóc. Sau khi tôi ra viện, anh vẫn thường xuyên nhắn tin, hỏi han, sẵn sàng giúp đỡ khi tôi cần. Lần đầu tiên trong đời, có một người đàn ông tốt với tôi như vậy. Tôi cảm động và biết ơn anh lắm! Dần dần, tôi thấy nhớ, thấy thiêu thiếu một cái gì đó nếu như cả ngày không nhận được tin nhắn của anh. Tôi bắt đầu hoảng sợ thực sự khi nhận ra một thứ tình cảm đặc biệt dành cho anh đang dần hình thành và lớn dần lên trong lòng mình.

 

Khi tôi bình phục hoàn toàn thì Mi về. Nó trách tôi nằm viện mà không cho nó biết. Tôi cười xòa mà trong lòng thấy tội lỗi quá. Nó tốt với tôi như vậy, mà tôi thì… Tôi quyết định sẽ chôn sâu tình cảm này.

 

 

Nhưng thực tế thì không dễ dàng như tôi nghĩ. Sợ tôi chưa bình phục hẳn, Mi bắt Tuấn phải đưa đón tôi hàng ngày mặc cho tôi chối đây đẩy. Tuấn vẫn không hề biết tình cảm của tôi, anh vui vẻ nhận lời để Mi vui. Hàng ngày, ngồi sau xe anh chở, núp sau bờ vai rộng lớn của anh, tôi thấy ấm áp lạ lùng. Ý định chôn vùi tình cảm này chợt tan biến trong phút chốc.

 

Những ngày sau đó tôi luôn ở trong tâm trạng dằn vặt, đau khổ. Tôi không thể quên Tuấn được. Trong đầu tôi chợt nảy ra ý nghĩ: Mi hơn tôi về mọi mặt, nó có một gia đình giàu có, hạnh phúc, được bố mẹ và mọi người yêu thương, bạn trai chiều chuộng… Còn tôi, sinh ra đã là đứa mồ côi, không cha không mẹ, phải sống với dì. Dì không thương tôi, coi tôi như tội nợ, bạn bè thì chế giễu, xa lánh… Không ai thương tôi cả. Tại sao cuộc đời lại bất công với tôi thế? Tại sao Mi có tất cả còn tôi không có gì? Tại sao? Tôi phải đòi lại mọi thứ đáng lẽ ra phải thuộc về tôi. Tôi thực sự rất yêu Tuấn, tôi không thể thiếu anh ấy được. Tất cả mọi thứ trên đời này tôi không cần gì cả. Tôi chỉ cần có anh ấy thôi. My đã có tất cả rồi, mất đi Tuấn nó sẽ không đau khổ nhiều.

 

Tôi quyết định nói cho Tuấn biết tình cảm mà tôi chôn giấu bấy lâu. Anh thực sự ngỡ ngàng lắm. Phải mất vài phút anh mới bình tĩnh lại. Anh khuyên tôi không nên làm tổn thương Mi, nó rất tốt với tôi và anh cũng chỉ có Mi mà thôi. Tôi gào lên: “ Tại sao chứ? Anh có biết em yêu anh nhiều lắm không? Em có điểm gì không bằng nó chứ? Tại em không có cha mẹ à? Hay nhà em không giàu như nhà nó?”. Tuấn thất vọng bỏ đi, để lại tôi bẽ bàng ngồi khóc lóc.

 

Tuấn thật nhẫn tâm với tôi, nhưng không vì thế mà tình yêu tôi dành cho anh vơi đi, trái lại, càng bị từ chối, nó càng bùng lên dữ dội. Tôi nhất định sẽ không từ bỏ, không chịu bỏ cuộc. Những ngày sau đó, tôi liên tục nhắn tin, gọi điện cho anh. Tôi hy vọng rằng điều đó sẽ giúp anh hiểu được tình cảm tôi dành cho anh sâu sắc đến mức nào và đáp lại nó. Nhưng tôi hoàn toàn thất vọng. Anh ây thậm chí còn không thèm nhắn tin lại hay nghe điện thoại của tôi. Điều đó khiến tôi tổn thương ghê gớm. Tại sao anh lại đáp lại tình cảm của tôi một cách phũ phàng như vậy. Tôi thật lòng yêu anh mà. Tôi hận anh! Anh sẽ phải trả giá đắt nếu như anh coi thường tình cảm của tôi!

 

Ngày hôm sau, tôi hẹn Tuấn ra quán nước để nói chuyện rõ ràng. Anh đồng ý. Chúng tôi hẹn nhau ở một quán cà phê. Tôi cầu xin anh hãy đáp lại tình cảm của tôi. Tôi thực sự rất yêu anh. Tôi sẽ cố gắng hết sức để có thể mang lại hạnh phúc cho anh. Trái lại nếu anh không đáp lại tình cảm của tôi, tôi sẽ tự tử để anh phải hối hận. Tuấn chỉ lắc đầu chán nản rồi bỏ đi. Cảm giác trong tôi như đang vỡ vụn. Chút hy vọng cuối cùng bị dập tắt. Tôi lấy con dao lam trong túi ra. Một vết rạch sắc lẹm trên tay tôi. Một dòng âm ấm, tanh tanh chảy ra. Máu! Tôi sợ máu!

 

Tôi ngồi sụp xuống đất, ôm mặt khóc nức nở. Mọi người vây kín xung quanh tôi chỉ trỏ, miệng không ngừng la mắng, chửi rủa: “ Đồ mặt dày, trơ trẽn, đồ vô ơn bạc nghĩa”. Còn Mi chỉ đứng lặng nhìn tôi, ánh mắt vằn lên những tia lửa đỏ đầy căm hận.

 

Những âm thanh ồn ào làm tôi giật mình tỉnh giấc. Giấc mơ vừa rồi thật kinh khủng! Khó khăn lắm tôi mới mở mắt ra được. Đây là đâu thế? Tại sao mọi người tập trung ở đây đông thế: Dì tôi, Mi, các bạn cùng lớp…cả Tuấn nữa. Mọi người ai cũng vui mừng khi tôi tỉnh dậy. Mi khóc nức nở, đấm vào vai tôi thùm thụp: “ Sao mày dại dột thế”! Tôi thấy ân hận quá! Nó không hận tôi sao? Từ trước đến giờ nó luôn tốt với tôi. Còn tôi đang làm gì thế này?

 

Những ngày nằm viện. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi biết tôi có tình cảm với Tuấn là có lỗi với Mi, nhưng tôi thực sự rất yêu anh ấy. Tôi không thể quên anh ấy được. Vết thương thể xác khiến tôi đau đớn, mệt mỏi nhưng vết thương tinh thần thì còn ám ảnh hơn nhiều. Tôi thực sự rất bế tắc. Tôi cần một lời khuyên!

 

 

 

- Tư vấn qua website [Tại đây].
- Đặt lịch tư vấn tâm lý riêng tư ở đây.
tiến tới hôn nhân, không hợp tuổi, thuyết phục ba mẹ, sát tam phu, sướng khổ thì tùy ở con, làm vợ thành chồng, do dự không dám quyết định, phép màu, đám cưới
Tôi cũng đem chuyện nói với cô ấy. 2 đứa không nói được lời nào, chỉ biết khóc và khóc thôi. 2...
Vợ chồng chung sống với nhau suốt gần 30 năm trời, cứ tưởng đến lúc xế chiều có thể dựa vào nhau...
hôn nhân gia đình, chồng vô trách nhiệm, vô tâm, mâu thuẫn vợ chồng, rạn nứt, hàn gắn
Thời gian chồng em đi tù thì em vẫn ở vậy cùng ông bà ngoại để nuôi 2 cháu, có 2 lần em dẫn 2...
ngỏ lời, từ chối, người thực sự phù hợp, cố gắng từ cả hai phía, hạnh phúc, tổn thương, cửa sổ tình yêu
Em là một chàng sinh viên mới ra trường, khi đến nơi làm việc nhận công tác em đã cảm nắng một cô...
mẹ chồng, con dâu, ghê gớm, chăm chỉ, sống lầm lũi, thoải mái tinh thần, về bên ngoại, gia đình chồng, bế tắc
Em về bên ngoại được sự đồng ý của gia đình chồng, cứ mấy ngày em lại qua nhà vì em là con cái đó...
yêu xa, khó quá, nhạt nhòa, không quan tâm, lo lắng tình cảm, bị bỏ rơi
Nhưng sau khi gặp nhau, trở lại làm việc, có khi cả 2 ngày bạn trai em không thèm nhắn...
tình yêu bị phản đối, gia đình ngăn cản, thiếu niềm tin, tuyệt vọng, chia tay, đau khổ, hạnh phúc, tổn thương, cửa sổ tình yêu
Con biết gia đình mình gọi tình yêu của chúng con là không đúng đắn, con mơ hồ hiểu ra những lí...
tư vấn tâm lý, tư vấn hôn nhân gia đình, lừa dối, nghiệp ngập, tệ nạn xã hội, vô tâm, tổn thương, vẻ ngoài, ly hôn, thay đổi, ghen tuông
Em không muốn mất vợ mất con đâu, thật tâm em còn yêu vợ em rất nhiều! Cứ nghĩ lại...
tâm sự hôn nhân, xáo trộn trong gia đình, tư vấn tâm lý, tư vấn hôn nhân gia đình, xáo trộn, mâu thuẫn, mẹ chồng nàng dâu, ở chung, ở riêng, sinh con
Nhưng buổi tối cũng chỉ có em và chồng em trông thôi, mẹ chồng em ngủ nhà ngoài, nhiều đêm con...
Nội dung khác
Yêu lắm, thương lắm nhưng cũng đau lắm
Cô ấy nói sẽ dọn đi nhưng rồi cả tháng chưa thấy dọn ra. Đêm lại nằm ôm em ngủ, cô ấy nói ôm được...
18:05 - Tư vấn
Khởi My hé lộ nhờ Chí Thiện gặp trục trặc mới 'hốt' Kelvin Khánh rồi yêu luôn: 'Định mệnh đó'
Khởi My hợp tác với Kelvin Khánh trong một dịp vô cùng tình cờ, nào ngờ đó lại là bắt đầu cho mối...
12:25 - Tin tức
Dấu hiệu đàn ông chỉ yêu bạn cho vui chứ không xem bạn là cả cuộc đời
Khi yêu thì cả hai có những kỷ niệm, cột mốc đáng nhớ có thể là hai người bắt đầu yêu nhau hay...
08:35 - Tin tức
Nội mạc tử cung chỉ dày 2mm có phải là mỏng???
Em năm nay 25 tuổi. Vừa rồi em đi siêu âm tử cung thì bác sĩ kết luận là: Nội mạc 2mm, tư thế ngã...
09:05 - Tư vấn
cua so tinh yeu, lấy chồng xa, yêu xa, gia đình ngăn cản, phản đối tình yêu.ngăn cản hôn nhân.
Bố mẹ người yêu em không muốn gả chồng xa. Công việc cô ấy lại gần nhà. Cô ấy nói em chuyển về...
09:35 - Tư vấn
Siêu kháng thể mới, diệt 99% HIV, cửa sổ tình yêu.
Siêu kháng thể mới diệt 99% HIV và ngăn ngừa nhiễm HIV ở loài linh trưởng. Siêu kháng thể sẽ được...
13:02 - Tin tức
Ra máu kèm dịch nâu hồng sau chuyển phôi 13 ngày!!!
Em chuyển phôi hôm nay được 14 ngày sau chuyển phôi. Sáng hôm 13 sau chuyển phôi khi đi vệ sinh...
08:05 - Tư vấn
cửa sổ tình yêu, yêu xa, thề non hẹn biển, không thể chung đường, tốn kém kinh tế, gia đình ngăn cấm.
Em tốt nghiệp trước tôi và sẽ làm việc tại Hà Nội. Còn tôi chưa tốt nghiệp nhưng sẽ ở lại Sài Gòn...
07:35 - Tư vấn
Có nên đi tiêm phòng khi chó cắn không chảy máu không ?
Cho em hỏi là em trai của em bị chó nhà cắn ở đầu gối nhưng không chảy máu. Nhưng có bị tróc...
16:05 - Tư vấn