Nguyễn Quang Dũng: "Đi học để biết điều không được học"

Nguyễn Quang Dũng bao giờ cũng là nhân vật mang đến nhiều thú vị cho mỗi cuộc gặp gỡ. Cách mà vị đạo diễn bị gọi là “khùng” này tiếp cận và phân tích vấn đề luôn độc lập và khác biệt. Thật khó để nói quan điểm nào của anh đúng và sai, nhưng ít nhiều sự ngược chiều cũng tạo ra cá tính độc đáo và hấp dẫn.

Tài năng không thể chín ép

* Đầu tiên, xin anh nói về chuyện tài năng. Anh có nghĩ rằng tài năng có hạn mà sân chơi thi thố thì quá nhiều sẽ làm lệch cán cân?

- Cá nhân tôi thì lại nghĩ như thế vẫn là ít. Tôi nghĩ mỗi cuộc thi là một sân chơi và những người có tài năng thì cần nhiều sân chơi để rèn giũa mình ngày qua ngày. Tôi thấy các bạn trẻ hiện nay hơn những thế hệ trước là có những sân chơi để bộc lộ mình, khẳng định mình, thể hiện cá tính, dám làm dám chịu và họ đến với những cuộc thi như thế bằng tất cả khát vọng cũng là một điều tốt đó chứ. Tôi chẳng bao giờ lo sợ chuyện không có tài năng, mà chỉ lo lắng chuyện đào tạo tài năng như thế nào. Tôi cũng nói với các thí sinh rằng, một cuộc thi không phải tất cả sự nghiệp, đó chỉ là điểm khởi đầu.

* Chúng ta thường nói về chuyện đào tạo các kỹ năng, bổ sung các kiến thức chuyên môn bị thiếu mà quên đi chuyện ý thức và đạo đức, đến độ anh phải nhắc nhở một thí sinh trên sóng trực tiếp. Anh có nghĩ lời nói của mình là giọt nước tràn ly để các nghệ sĩ nhìn lại mình trong các phát ngôn?

- Tôi nghĩ thực trạng chung là như vậy và có lẽ cũng cần thay đổi. Ngay cả với thí sinh Thanh Trúc cũng vậy, tôi đã nói rằng hãy nghĩ xa hơn, hãy nghĩ về sự nghiệp sau cuộc thi của em nhiều hơn, vì showbiz nhỏ lắm, một ngày nào đó, biết đâu được, em sẽ lại làm việc, cộng tác cùng chính những người mà em đã chê. Tôi thấy em Trúc dại và đáng thương hơn là đáng trách.

* Có lẽ cũng đã đến lúc chúng ta cần mở lớp để đào tạo lại về chuyện phát ngôn và ý thức tôn trọng đồng nghiệp?

- Điều đó phải được dạy từ lúc còn bé, từ lúc mới biết nhận thức, chứ không phải với những người đã trưởng thành. Ngay cả với thí sinh Thanh Trúc cũng vậy, tôi không dám chắc rằng khi bước ra khỏi cuộc thi, cô ấy có thay đổi hoàn toàn không, hay là chỉ thay đổi trong phạm vi cuộc thi này, khi mà chúng tôi vẫn ngồi đó, vẫn kèm cặp và vẫn còn chút “quyền” trong tay. Chúng tôi chỉ có trách nhiệm trong cuộc thi chứ không thể kèm cặp các bạn đó 24/24g cũng như cả đời được.

* Nói về đường dài, mới đây, nhạc sĩ Quốc Bảo đã nói rằng, các cuộc thi tìm kiếm tài năng đơn thuần chỉ là những chương trình giải trí, chứ đừng trông mong gì tìm kiếm được các tài năng đích thực ở đó. Anh nghĩ sao về phát biểu này?

- Tôi nghĩ giải trí cũng cần thiết và cũng có những giá trị nhất định của nó. Làm giải trí một cách tử tế cũng rất khó đó chứ. Tôi cho rằng đừng bắt thí sinh bước ra từ mỗi cuộc thi ngay lập tức tỏa sáng. Đơn cử như Thu Minh. Cô ấy giành giải nhất một cuộc thi tiếng hát truyền hình từ năm 16 tuổi, nhưng phải hơn 10 năm sau mới thực sự nổi tiếng và bước lên hàng ngũ ngôi sao hạng A. Cái cần là quá trình, là sự lao động để chín dần, chứ không phải cứ qua một cuộc thi là đương nhiên thành ngôi sao.

Nghệ thuật cần sự tử tế

* Thông điệp “Nghe có ý thức” do chương trình Vietnam Idol phát động. Là người trong cuộc, anh cho biết ý tưởng đó hình thành như thế nào?

- Thực chất, mọi chuyện âm ỉ cũng đã lâu, liên quan đến chuyện miễn phí hay mất phí. “Nghe có ý thức” mà chúng tôi phát động là điều mà cá nhân tôi nghĩ là đúng, khi mà công sức lao động của người nghệ sĩ, nhạc sĩ, nhà sản xuất phải được trả xứng đáng. Nghệ sĩ có thể cho không, đó là quyền của họ, nhưng bạn không được phép lấy của họ để đi cho người khác.

* Là người trong cuộc anh cũng biết, có rất nhiều ca sĩ, nghệ sĩ tình nguyện cho không và đưa thêm tiền để ca khúc của mình “leo” cao rồi sau đó, khi thành công, thì quay lại trách móc những người đã giúp đỡ mình (dù rằng chính người trách móc cũng chẳng trong sáng gì)?

- Thì chính bởi vì họ không trong sáng nên mới bị quay lại trách móc, bởi vì cả hai bên cũng như nhau mà thôi. Tuy nhiên, tôi nghĩ số đó là không nhiều và chúng tôi kêu gọi sự tử tế từ người nghe lẫn người sản xuất và người phát hành.

* Cá nhân anh xuất phát là dân nhạc, nhưng cũng từ rất lâu rồi anh không đụng chạm gì vào mảng đó nữa, phải chăng vì anh đã từng sợ những điều bất công?

- Đó là một câu chuyện cũ của hồi mà tôi chưa ý thức được về mình. Sau này, trong quá trình làm việc, tôi nhận ra rằng, với âm nhạc, kiến thức căn bản, nền tảng của tôi chưa được tốt bằng bên điện ảnh, nên tôi đã dừng lại để chú tâm hơn cho lựa chọn còn lại, bởi đó là lĩnh vực mà tôi tự tin hơn về kiến thức, về nền tảng của mình. Rõ ràng lựa chọn của tôi là đúng đó chứ.

* Vậy nhưng ngay cả những bộ phim do anh làm đạo diễn, do anh viết kịch bản thì anh cũng không “thèm” viết nhạc cho phim, dù anh là người hiểu rõ bộ phim nhất?

- Chính vì hiểu rõ mọi chuyện nên tôi biết rằng có những điều người khác làm tốt hơn tôi, tốt nhất là mình không nên làm. Tôi vẫn nói với các bạn trẻ một điều nghe có vẻ rất triết lý nhưng thực tế: “Mình đi học không phải để học những điều mình chưa biết mà để biết những điều mình không được học”.

 

Đừng tiền bạc quá trong công việc

* Nhân nói về điện ảnh, Mỹ nhân kế khiến anh hài lòng chứ? Và đây sẽ là bộ phim chiếu Tết năm sau?

- Có thể nói đây là bộ phim tôi hài lòng nhất từ trước đến giờ. Tôi hài lòng về ê kíp của mình, về sự chuẩn bị và về cả tinh thần làm việc nghiêm túc của các thành viên. Nhưng điều tôi hài lòng nhất là tôi đã biết dừng lại hai năm, vào thời điểm mà tôi tin tôi là đạo diễn đắt giá nhất, để dành tâm sức cho bộ phim này. Đó cũng là điều tôi ngạc nhiên về bản thân mình nhất.

* Anh đã phải đi xa bao nhiêu lần để tìm cảm hứng hoàn thành kịch bản bộ phim này?

- Khoảng ba-bốn lần, đó là những chuyến đi tìm cảm hứng và sự yên tĩnh cho việc viết kịch bản. Nhưng cuối cùng tôi phát hiện ra rằng, không đâu bằng nhà mình. Đó là nơi yên tĩnh và nhiều cảm hứng hơn cả (cười lớn).

* Làm phim kiếm hiệp kỳ tình rất nguy hiểm bởi dễ bị cho là sao chép, ảnh hưởng. Anh có lường trước điều đó?

- Đến bây giờ thì tôi cũng không chắc rằng ngày xưa người Việt xưng hô với nhau như thế nào, chắc vẫn là “huynh” và “muội” quá (cười), vậy nên cũng đừng vội đánh giá là bộ phim này có ảnh hưởng hay sao chép bộ phim kia. Cái khó của chúng ta là đi sau người ta một thời gian khá dài. Tuy nhiên, tôi cũng tự tin về sản phẩm của mình sẽ là một tác phẩm không khiến mọi người thất vọng vì nó được làm tỉ mỉ và cầu kỳ.

* Vậy anh nghĩ sao khi có ý kiến cho rằng trang phục của bộ phim nhìn giống như Sex and Zen?

- Nếu chỉ nói về quần áo thì tôi không sợ, chỉ sợ khán giả xem những cảnh “cởi” cũng bảo giống. Mà thực ra thì phim của tôi đâu phải phim cấp 3 đâu mà lo lắng (cười).

* Áp lực doanh thu của anh là bao nhiêu?

- Khoảng 34 tỷ là hòa vốn, tất nhiên, tôi mong muốn nhiều hơn để tạo một tiền đề tốt cho những người đi sau. Rõ ràng là tại Việt Nam những bộ phim có kinh phí lớn thường khó thành công về mặt doanh thu, nên rất khó cho những người tiếp theo làm về những đề tài tương tự. Tôi là một đạo diễn chuyên về hài, giờ tôi chuyển qua một đề tài mới. Nếu thành công, tôi tự tin với các kế hoạch tiếp theo. Nếu chẳng may thất bại, chắc tôi lại phải quay về với đề tài sở trường là hài. Tôi nói thế là bởi vì nếu bộ phim này thành công thì nó sẽ giúp các nhà sản xuất không còn tâm lý hoang mang, lo lắng cho mỗi dự án lớn tiếp theo và những đồng nghiệp của tôi không phải quá lo lắng cho mỗi dự định làm phim có kinh phí không nhỏ.

* Nhưng nếu phim của anh cho dù có được mấy chục tỷ thì anh cũng đâu được chia thêm đồng nào. Anh có nghĩ đó là sự bất công cho cả anh và diễn viên?

- Có chứ, tôi dành 50% cát sê của mình để góp vốn vào phim này. Tôi nghĩ mọi chuyện đừng nên rõ ràng và tiền bạc quá, hãy nhìn xa hơn một chút.

* Đâu phải ai cũng có cát sê cao như anh, như Ngọc Quyên và Diễm My chẳng hạn, chắc họ cũng chỉ được vài chục triệu cát sê, thì việc góp vốn vào một dự án 17 tỷ coi như “muối bỏ bể”?

- Nhưng nếu bộ phim thành công, tên tuổi của họ cũng sẽ khác, các hợp đồng quảng cáo và nhiều việc sẽ đến, nhiều vai diễn được viết ra cho họ hơn. Đó là những cái lợi mà rõ ràng không phải ai cũng nhìn thấy được. Hơn nữa, ngay cả ở Hollywood, việc chia lợi nhuận cũng không phải cho tất cả các thành viên trong đoàn làm phim. Điều đó còn phụ thuộc vào hợp đồng cũng như vị trí và mức độ đóng góp của mỗi thành viên trong dự án.

* Xin chân thành cảm ơn anh và chúc anh thành công hơn nữa!

Bài liên quan
Nội dung khác
Kinh nguyệt ít có màu nâu đen sau đình chỉ thai nội khoa
Đến nay em đã có kinh lại những kinh nguyệt ra ít và có màu nâu đen
23/6/2021 - Tư vấn
Làm gì khi bị đa ối ở tháng cuối thai kỳ?
Khi đi xuống bệnh viện Phụ sản Trung Ương làm xét nghiệm, siêu âm thì bác sĩ kết luận là bị đa ối
23/6/2021 - Tư vấn
Rối loạn kinh nguyệt sau sinh có đáng lo?
Em sinh bé được một năm thì có kinh nguyệt trở lại. Lần đầu tiên em có bốn ngày thì sạch
23/6/2021 - Tư vấn
Công việc yêu thích thì khó sống công việc sống được thì lại không yêu
Chỗ bệnh viện Long An lúc nào cũng khiến em nhớ đến, thấy mình quá vội vì lúc rời đi, em chưa có...
23/6/2021 - Tư vấn
Trẻ 15 tháng tuổi bị vàng da
Con em nay được 15 tháng mà da của cháu rất là vàng
23/6/2021 - Tư vấn
Rối loạn kinh nguyệt tuổi dậy thì còn cần dùng thuốc điều kinh?
Con gái em năm nay 15 tuổi và đã có kinh nguyệt lần đầu vào tháng ba nhưng đến hết tháng sáu cháu...
23/6/2021 - Tư vấn
Uống vitamin A liều cao khi mang thai có ảnh hưởng tới bé?
Em có uống một viên vitamin A liều cao 200.000 IU. Đến ngày 20/6 em siêu âm biết mình có thai
23/6/2021 - Tư vấn
Bị các bạn gái nói "NO" vì thích thả thính bông đùa
Cứ như vậy thì nhiều bạn nữ có những ấn tượng xấu về em, họ lại đồn tai nhau. Mới đây thì em có...
23/6/2021 - Tư vấn
Hôn nhân không như mong đợi... cần lắm một thử thách!
Cô ấy nói sau ly hôn sẽ cho tôi cơ hội 1 năm để quay lại nếu tôi sửa phù hợp với tính cách của cô...
22/6/2021 - Tư vấn