Cuộc sống đảo lộn vì lo lắng bị hàng xóm nghe lén.
Em đang ở trọ và gần đây em nghe một anh bạn - cũng ở trọ cùng khu nói rằng phòng bên cạnh hay nghe lén em. Em không biết có thật hay không. Sau đó em để ý thấy, nhiều lần khi học bài, em chêm thêm vài câu hài hước để dễ nhớ hơn thì phòng bên cạnh đều bật cười lớn, mặc dù em đọc rất nhỏ, gần như thì thầm luôn ạ. Hay có vài lần em làm vài việc linh tinh, bên đó đều như vậy (nói ra thì ngại quá, nhưng kể cả lúc em xì hơi, cũng cười ạ).
Em tra google thì thấy có thiết bị nghe lén xuyên tường, có công dụng khuếch đại âm, nên em rất lo. Anh bạn nói cho em biết thì nhất định không chịu đứng ra ba mặt một lời giúp em, anh ấy chỉ nói một lần sau đó mỗi khi em hỏi lại đều chối là anh ta không có nói gì hết. Dù rất nghi ngờ nhưng em không thể chắc chắn phòng bên cạnh có nghe lén không. Bây giờ mỗi khi ở trong phòng em đều cố để không phát ra âm thanh gì, em chỉ có thể học thuộc lòng bằng cách đọc thành tiếng thôi nên gần đây em cũng không học được gì. Em rất khó chịu và lo sợ. Em phải làm sao đây ạ?

Chào em, hiện tại em đang hoang mang không biết có phải hiện tại em đang bị nghe lén bởi những người ở phòng bên cạnh hay không, nếu điều đó là thật thì sẽ rất khó chịu và kì cục đúng không nào. Chị sẽ giúp em tháo gỡ những lo lắng này nhé!
Em nghĩ rằng những điều anh hàng xóm cung cấp cho em có đáng tin hay không, bởi lúc thì anh ấy nói là như vậy, nhưng sau đó anh ấy lại chối bỏ điều đó. Không biết thực hư thế nào nhưng hiện tại bản thân em cứ phải nơm nớp để ý đến những người ở phòng bên. Hiện tại em đang ở một mình một phòng hay là em ở ghép? Và chắc rằng em đang đi học xa nhà? Cảm giác bỗng dưng có những người để ý đến mình, từ những hành động, lời nói nhỏ nhất thật là khó chịu đúng không em. Tuy nhiên, nếu như em cứ để ý đến những điều đó thì em có nghĩ rằng cuộc sống của em sẽ mất đi hẳn sự tự nhiên hay không?
Chị hiểu ở dãy trọ sẽ có rất nhiều người, phòng trọ lại sát vách nhau thế nên đôi khi cười to, chuyện trò to thì những người ở phòng bên cũng nghe rõ. Em có công nhận rằng em cũng thường xuyên nghe thấy những âm thanh từ phòng bên hay không? Còn đôi khi em thấy có những âm thanh bé xíu mà họ lại bật cười thì có khả năng đó chỉ là sự trùng hợp một vài lần thôi em ạ. Bởi họ cũng không có thời gian để mà thường xuyên đặt máy nghe lén rồi rình mò em đâu, họ cũng có công việc và có mối bận tâm khác phải chú ý đến. Điều quan trọng hơn cả, theo em, em có điều gì đặc biệt khiến cho họ phải tò mò đến mức như vậy không?
Thay vì cứ lo lắng, khó chịu rồi phải rón rén, nhẹ nhàng ngay tại chính căn phòng của mình, vậy tại sao em không thử làm quen với những người bạn ở phòng kế bên. Dù sao đi chăng nữa các em cũng sống trong cảnh cùng xa nhà, lại trở thành hàng xóm của nhau, đi ra đi vào đều có thể chạm mặt nhau, bởi vậy nếu trở thành những người bạn của nhau thì sẽ rất vui và thú vị đấy em ạ. Còn đừng để những nỗi lo lắng kia cứ ám ảnh trong đầu em nhé, cứ vui vẻ và tự nhiên lên. Chị chúc em học tập tốt và gặp được nhiều may mắn trong cuộc sống!